Cựu chiến binh

LÁ THƯ GIỮA RỪNG TRẮNG KHÓI

Trong một lần đưa công văn khẩn qua khu vực rừng bị phong tỏa, một chiến sĩ giao liên đã bị lạc giữa làn khói bom. Nhờ sự giúp đỡ của một người dân địa phương am hiểu địa hình, anh đã giữ được tài liệu quan trọng và đưa đến đơn vị an toàn, góp phần đảm bảo thông tin liên lạc không bị gián đoạn.

Hà Tĩnh20/04/2026Nguyễn Hải Nam (Xã Kỳ Thượng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Phạm Văn Lợi, từng là chiến sĩ giao liên trong những năm chiến tranh.

Công việc của chúng tôi tưởng đơn giản: đưa thư, chuyển tài liệu, truyền mệnh lệnh. Nhưng trong chiến tranh, mỗi lá thư đều có thể quyết định sinh mạng của cả một đơn vị.

Hôm đó, Nguyễn Văn Hòa nhận nhiệm vụ mang một công văn khẩn từ hậu phương lên tuyến trước.

Trời chưa sáng hẳn thì cậu đã lên đường.

Con đường đi qua một khu rừng rộng, nơi địch thường xuyên phong tỏa.

Ban đầu mọi thứ vẫn yên ổn.

Nhưng khi đến giữa rừng, tiếng bom bất ngờ vang lên.

Khói trắng từ các vụ nổ nhanh chóng bao trùm cả khu vực.

“Tách khỏi đường chính!” Hòa tự nhủ.

Nhưng chỉ vài phút sau, cậu nhận ra mình đã mất phương hướng.

Rừng lúc này chỉ còn một màu trắng xám của khói và sương.

Hòa siết chặt túi tài liệu trước ngực.

“Nếu lạc ở đây… công văn sẽ không đến được nơi cần đến.”

Đúng lúc đó, giữa làn khói dày đặc, một bóng người xuất hiện.

Là Lê Thị Kim — một người dân sống gần khu vực rừng, rất quen địa hình.

Chị ra hiệu nhỏ:
“Đi theo tôi, đừng đi hướng này, có chốt phía trước.”

Hòa không do dự, lập tức đi theo.

Con đường chị dẫn rất nhỏ, chỉ vừa đủ một người đi. Hai bên là bụi rậm và đất đá ẩm ướt.

Khói bom vẫn chưa tan, tiếng nổ vẫn vọng lại phía sau.

Có lúc Hòa phải cúi thấp người để tránh cành cây quệt vào mặt.

Kim nói nhỏ:
“Cố lên, sắp ra khỏi vùng khói rồi.”

Hòa gật đầu, tay vẫn giữ chặt túi tài liệu.

Một lúc lâu sau, họ ra khỏi khu vực nguy hiểm. Không khí trở nên trong hơn, ánh sáng cũng rõ dần.

Hòa dừng lại, thở mạnh:
“May quá… nếu không có chị, tôi không biết sẽ đi đâu nữa.”

Kim chỉ cười nhẹ:
“Tôi chỉ dẫn đường thôi. Quan trọng là anh không bỏ cuộc.”

Sau đó, Hòa tiếp tục hành trình và cuối cùng đã đưa được công văn đến đơn vị an toàn, đúng thời gian quy định.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn