LÁ THƯ GIỮA RỪNG VÀ NGỌN GIÓ XA QUÊ
Đầu năm 1971, sau một đợt hành quân dài ngày, đơn vị của Lê Văn Tường dừng chân tại một khu vực rừng tương đối bằng phẳng để củng cố lực lượng và nghỉ ngơi ngắn ngày. Đó là khoảng thời gian hiếm hoi không phải di chuyển liên tục. Một buổi chiều, khi các chiến sĩ đang sinh hoạt, cán bộ đơn vị thông báo có thư từ hậu phương gửi vào. Tin ấy khiến ai cũng bừng lên niềm vui. Bởi đã nhiều tháng trôi qua, không ít người chưa nhận được tin nhà. Lê Văn Tường cũng đứng lặng một lúc. Trong lòng ông vừa hồi hộp vừa mong chờ. Một lát sau, người giao liên mang đến cho ông một phong thư đã sờn góc. Trên phong bì là nét chữ quen thuộc của mẹ. Ông cẩn thận mở thư dưới ánh sáng nhạt xuyên qua tán rừng. Từng dòng chữ hiện ra khiến ông lặng đi. Mẹ báo tin gia đình vẫn bình an. Công việc đồng áng dù vất vả nhưng vẫn ổn định. Bà dặn ông giữ gìn sức khỏe, cố gắng hoàn thành nhiệm vụ và không phải lo lắng cho gia đình. Trong thư, mẹ còn kể về những thay đổi nhỏ trong làng quê. Con đường đất được sửa lại. Cánh đồng mùa này lúa tốt hơn mọi năm. Những người cùng trang lứa với ông cũng đã lần lượt nhập ngũ. Cuối thư, mẹ chỉ viết một câu ngắn gọn: “Nhà luôn chờ con trở về.” Câu nói ấy khiến ông Tường lặng người rất lâu. Gấp lá thư lại, ông không cất ngay vào ba lô mà giữ trong tay thêm một lúc. Như muốn cảm nhận rõ hơn hơi ấm từ quê nhà. Buổi tối hôm đó, bên bếp lửa, ông ngồi đọc lại lá thư nhiều lần. Ánh lửa hắt lên khuôn mặt trầm lặng của người lính trẻ. Một đồng đội ngồi cạnh hỏi: – Thư nhà à? Ông gật đầu. Không cần nói thêm, cả hai đều hiểu cảm xúc ấy. Bởi ai trong đơn vị cũng đang mang trong lòng một nỗi nhớ giống nhau. Sau đêm đó, lá thư được ông cất cẩn thận trong túi áo ngực. Nơi gần trái tim nhất. Trong những ngày hành quân tiếp theo, mỗi khi mệt mỏi hay gặp khó khăn, ông lại lấy ra đọc lại. Những dòng chữ giản dị ấy trở thành nguồn động viên lớn lao, giúp ông vượt qua những chặng đường gian khổ. Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã qua đi, ông Lê Văn Tường vẫn giữ gìn lá thư ấy như một kỷ vật thiêng liêng. Dù giấy đã ngả màu thời gian, nét chữ đã nhạt dần, nhưng giá trị tinh thần vẫn nguyên vẹn. Mỗi lần nhìn lại, ông như được trở về với những ngày tháng tuổi trẻ, nơi tình cảm gia đình và quê hương đã tiếp thêm sức mạnh để ông vững vàng đi qua thời hoa lửa của đời mình.



