Lá thư gói trong mảnh tăng và nỗi nhớ đất mẹ Nhân Đạo
Giữa những khoảng lặng hiếm hoi sau mỗi trận đánh khốc liệt, dưới ánh sáng tù mù của ngọn đèn tự chế từ vỏ đạn đồng, bác Nguyễn Văn Lợi lại nắn nót từng nét chữ trên mảnh giấy ố vàng để gửi nỗi nhớ về quê hương Hoằng Hóa. Bác cười bảo, viết thư thời chiến gian nan lắm, phải bọc thật kỹ trong mảnh tăng võng chống nước để lỡ có hy sinh thì đồng đội còn biết đường gửi về cho mẹ già ở thôn Nhân Đạo mong ngóng. Nghe lời tâm sự ấy, thế hệ đoàn viên chúng tôi chợt nhận ra đằng sau chí khí kiên cường của người chiến sĩ là một tâm hồn vô cùng lãng mạn, một tình yêu gia đình luôn cháy bỏng trong lồng ngực qua hàng ngàn dặm hành quân. Lá thư ấy không chỉ mang theo hơi ấm của quê nhà, mà còn là lời thề quyết tâm chiến thắng để trở về của người con trai trẻ tuổi đối với mảnh đất quê hương anh hùng. Đối với chúng tôi, những người trẻ đang cầm trên tay những thiết bị công nghệ hiện đại, lá thư thời chiến của bác Lợi chính là một di sản tinh thần quý báu, nhắc nhở về một thời đại mà mỗi lời viết ra đều chứa đựng niềm tin sắt đá.



