Bài viết

LÁ THƯ GỬI HỘ GIỮA TUYẾN LỬA

Ký ức về một lá thư viết vội trên tuyến lửa, mang theo nỗi nhớ quê hương và lời nhờ cậy giản dị giữa chiến trường khốc liệt.

Thanh Hóa07/06/2026Nguyễn Thị Hiền (Trường mầm non Hoằng Đức 1)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chuyến xe hôm đó vẫn như bao chuyến khác.

Đường Trường Sơn gập ghềnh.

Không khí nóng và nặng mùi đất đỏ.

Trên xe là những thương binh vừa được chuyển từ tuyến trước.

Trong số đó có một người lính trẻ.

Anh không nói nhiều.

Chỉ giữ trong tay một tờ giấy nhỏ đã gấp cẩn thận.

Đến giữa chặng đường, anh khẽ gọi bác Phạm Văn Dũng:

“Anh lái xe… nếu có thể, anh giúp em gửi cái này về quê.”

Bác Dũng nhận lấy tờ giấy.

Đó là một lá thư viết vội.

Chữ còn chưa khô hẳn.

Nét bút hơi run.

Nhưng từng dòng đều rất rõ ràng.

Anh viết về mẹ mình.

Về ngôi nhà nhỏ ở quê.

Về lời hứa sẽ trở về sau khi chiến tranh kết thúc.

Không có nhiều câu chữ.

Nhưng đầy tình cảm.

Bác Dũng gật đầu:

“Anh sẽ cố gắng gửi giúp em.”

Người lính mỉm cười nhẹ.

Như trút được một phần nỗi lo.

Chuyến xe tiếp tục di chuyển.

Nhiều ngày sau, khi có dịp về tuyến sau, bác Dũng đã tìm cách chuyển lá thư ấy về đúng địa chỉ.

Nhưng lúc đó, người nhận đã chuyển đi nơi khác.

Không ai biết chắc lá thư có đến đúng tay hay không.

Chỉ biết rằng nó đã được gửi đi.

Đúng lời hứa.

Nhiều năm sau, bác Dũng vẫn nhớ rõ lá thư ấy.

Không phải vì nội dung đặc biệt.

Mà vì trách nhiệm nhỏ bé nhưng nặng lòng của người lính trong chiến tranh.

Bác thường nói:

“Ở chiến trường, đôi khi giúp người khác gửi đi một lời nhắn cũng quan trọng như đưa họ đến nơi an toàn.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn