Lá Thư Gửi Lại Giữa Mùa Bom-lương trung
“Có những ngày, thương binh được đưa vào liên tục. Chúng tôi gần như không có thời gian nghỉ. Tay lúc nào cũng run vì mệt, nhưng vẫn phải cố.”
“Tôi không bao giờ quên được mùi thuốc súng trộn với mùi đất ẩm và cả mùi máu…” bà Trần Thị Lan bắt đầu câu chuyện, giọng nhỏ nhưng rõ.
Năm 1972, khi cuộc chiến ở Quảng Trị diễn ra ác liệt, bà Lan khi ấy mới 20 tuổi, là một y tá trẻ được điều vào chiến trường. Công việc của bà là băng bó vết thương, chăm sóc thương binh trong những căn hầm dã chiến tạm bợ.
“Có những ngày, thương binh được đưa vào liên tục. Chúng tôi gần như không có thời gian nghỉ. Tay lúc nào cũng run vì mệt, nhưng vẫn phải cố.”
Một kỷ niệm khiến bà không thể quên là về một người lính trẻ chưa đầy 19 tuổi, bị thương nặng sau một trận pháo kích.
“Cậu ấy nắm tay tôi, đưa cho tôi một lá thư còn chưa kịp gửi. Cậu nói: ‘Nếu em không qua khỏi, chị gửi giúp em về cho mẹ…’”
Bà Lan dừng lại một lúc, đôi mắt đỏ hoe.
“Chúng tôi đã cố hết sức… nhưng cậu ấy không qua khỏi.”
Sau trận đánh, bà giữ lá thư ấy trong ba lô suốt nhiều tháng. Khi có dịp ra hậu phương, bà tìm đến địa chỉ ghi trên phong bì.
“Đó là một ngôi nhà nhỏ. Khi tôi trao lá thư, mẹ cậu ấy không khóc thành tiếng… bà chỉ ôm lá thư vào lòng rất lâu.”
Bà Lan nói, chính khoảnh khắc ấy khiến bà hiểu rõ hơn giá trị của sự hy sinh.
“Chiến tranh không chỉ là những trận đánh, mà còn là những câu chuyện dang dở, những lời chưa kịp nói.”
Nhiều năm sau, bà vẫn giữ thói quen cũ: cẩn thận với từng mảnh giấy, từng dòng chữ.
“Vì tôi biết, có những lá thư… là cả một cuộc đời.”



