Bài viết

Lá Thư Gửi Lại Trước Giờ Xuất Kích

Một chàng sinh viên Hà Nội gác bút nghiên lên đường ra trận. Những dòng nhật ký và lá thư anh để lại trước giờ chiến đấu đã trở thành biểu tượng đẹp về lý tưởng và tuổi trẻ Việt Nam thời chiến.

Đắk Lắk09/05/2026Võ Hoàng Kim Ngân (Trường Hà Huy Tập)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971, Nguyễn Văn Thạc đang là sinh viên giỏi của Đại học Tổng hợp Hà Nội.

Giống nhiều thanh niên thời ấy, anh viết đơn tình nguyện nhập ngũ khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh.

Trước ngày vào Nam chiến đấu, Thạc mang theo bên mình một cuốn sổ nhỏ để ghi lại những suy nghĩ, cảm xúc và kỷ niệm của tuổi trẻ.

Trong những trang nhật ký ấy có nỗi nhớ gia đình, nhớ Hà Nội, nhớ giảng đường… nhưng nhiều hơn cả là khát vọng được góp sức cho Tổ quốc.

Đồng đội kể rằng Thạc sống rất tình cảm. Những đêm nghỉ chân giữa rừng sâu Trường Sơn, anh thường ngồi dưới ánh đèn pin viết thư cho mẹ và bạn bè.

Có lần, trước một trận đánh lớn, anh lặng lẽ gửi lại cuốn nhật ký cho đồng đội và nói:

— “Nếu mình không trở về… hãy gửi nó giúp mình.”

Mùa hè năm 1972, trong một trận chiến ác liệt ở Quảng Trị, Nguyễn Văn Thạc hy sinh khi mới 20 tuổi.

Cuốn nhật ký của anh được đồng đội gìn giữ suốt nhiều năm rồi trao lại cho gia đình sau hòa bình.

Những dòng chữ tuổi đôi mươi đầy chân thành đã khiến hàng triệu người xúc động khi được xuất bản với tên gọi Mãi mãi tuổi 20.

Trong cuốn nhật ký ấy, có đoạn anh viết:

“Cuộc đời đẹp nhất là trên trận tuyến chống quân thù.”

Câu chuyện của Nguyễn Văn Thạc đã trở thành biểu tượng về một thế hệ thanh niên Việt Nam sống đẹp, sống lý tưởng và sẵn sàng hy sinh vì hòa bình của đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn