Lá thư gửi lại trước ngày ra trận
Năm 1968, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, chàng trai trẻ Nguyễn Văn Thành ở viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Ngày lên đường, mẹ ông chỉ lặng lẽ đứng nơi đầu ngõ nhìn theo bóng con. Trước khi đi, ông để lại một lá thư nhỏ trong chiếc hòm gỗ cũ.
Lá thư gửi lại trước ngày ra trận
Năm 1968, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, chàng trai trẻ Nguyễn Văn Thành ở viết đơn tình nguyện nhập ngũ.
Ngày lên đường, mẹ ông chỉ lặng lẽ đứng nơi đầu ngõ nhìn theo bóng con.
Trước khi đi, ông để lại một lá thư nhỏ trong chiếc hòm gỗ cũ.
Trong thư, ông viết: “Nếu con chưa kịp trở về, mẹ đừng buồn nhiều nhé”.
Những ngày ở chiến trường Quảng Trị, bom đạn dội xuống không ngừng.
Ông cùng đồng đội bám trụ trong những căn hầm đất nhỏ hẹp.
Có hôm nhiều ngày liền không có một bữa cơm nóng.
Dẫu gian khổ, ông vẫn thường kể chuyện quê nhà để động viên anh em.
Ông nhớ tiếng sáo diều mỗi chiều trên cánh đồng quê.
Ông nhớ mái nhà nhỏ có mẹ già vẫn đợi tin con.
Trong một trận chiến ác liệt cuối năm 1972, ông đã anh dũng hy sinh khi đang cứu thương cho đồng đội.
Tin dữ về quê khiến cả làng lặng đi trong nước mắt.
Lá thư năm nào được mẹ ông giữ gìn đến cuối đời.
Đó không chỉ là kỷ vật của một người lính mà còn là ký ức của thời hoa lửa.
Một thời tuổi trẻ sẵn sàng hiến dâng cho Tổ quốc thân yêu.



