LÁ THƯ GỬI MẸ
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, ở một đơn vị bộ đội trên tuyến đường Trường Sơn có chiến sĩ trẻ tên Minh. Anh mới tròn hai mươi tuổi, rời quê hương lên đường nhập ngũ khi mùa lúa vừa chín vàng.
Một đêm giữa rừng sâu, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, Minh ngồi bên ánh đèn dầu leo lét viết thư về cho mẹ. Anh kể cho mẹ nghe về cuộc sống nơi chiến trường, về những người đồng đội thân thiết và niềm tin chiến thắng đang đến gần.
Trong thư, Minh viết:
"Mẹ kính yêu! Con vẫn khỏe. Mẹ đừng lo cho con nhiều quá. Ở đơn vị, các anh em thương yêu nhau như ruột thịt. Những lúc nhớ nhà, con lại nghĩ đến mẹ và lời mẹ dặn trước ngày lên đường: Phải sống xứng đáng với quê hương, đất nước. Mẹ hãy giữ gìn sức khỏe, đợi ngày đất nước hòa bình, con sẽ trở về phụng dưỡng mẹ."
Gấp lá thư lại cẩn thận, Minh gửi theo đoàn giao liên về hậu phương.
Ít ngày sau, đơn vị nhận nhiệm vụ mới. Trong một trận chiến đấu ác liệt, Minh đã anh dũng hy sinh để bảo vệ đồng đội và hoàn thành nhiệm vụ được giao.
Nhiều tuần sau, người mẹ ở quê nhận được lá thư của con trai. Bà nâng niu từng nét chữ quen thuộc, đọc đi đọc lại nhiều lần. Những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt người mẹ. Đó là lá thư cuối cùng của người con mà bà hết lòng yêu thương.
Dù đau đớn trước mất mát lớn lao, người mẹ vẫn tự hào vì con mình đã sống và chiến đấu vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Ngày đất nước thống nhất, lá thư ấy vẫn được gia đình gìn giữ như một kỷ vật thiêng liêng, nhắc nhở các thế hệ sau về sự hy sinh cao đẹp của những người con trong thời hoa lửa.



