Thân nhân liệt sĩ, người có công

Lá thư gửi mẹ chưa kịp hồi âm

Hải Phòng26/01/2026Nguyễn Thị Thanh Hà (Đoàn xã Vĩnh Thịnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lá thư gửi mẹ chưa kịp hồi âm

Liệt sĩ Nguyễn Văn Hiếu, sinh năm 1949, quê ở huyện Vĩnh Bảo, thành phố Hải Phòng, lớn lên bên những con sông hiền hòa và cánh đồng lúa mênh mang. Mới mười chín tuổi, anh rời mái nhà tranh, khoác ba lô lên đường nhập ngũ năm 1968 – khi tuổi đời còn chưa kịp lớn, mà Tổ quốc đã cần đến sự trưởng thành bằng máu.

Những lá thư anh gửi về cho mẹ thường rất ngắn. Anh kể về đồng đội, về những đêm hành quân trong mưa, về tiếng pháo vọng từ phía xa. Bao giờ cũng vậy, cuối thư anh đều viết:
“Mẹ đừng lo cho con. Con vẫn khỏe. Khi nào hòa bình, con sẽ về lại bờ sông quê mình.”

Mùa hè năm 1970, đơn vị anh chiến đấu tại Quảng Trị, nơi chiến trường đỏ lửa từng ngày. Giữa khói bom mịt mù, anh lại viết một lá thư nữa gửi về cho mẹ. Trong thư, anh hẹn: “Xong trận này, con sẽ xin phép viết thư dài hơn cho mẹ.”
Nhưng lá thư ấy… mẹ anh chưa kịp nhận, thì tin báo tử đã về tới quê nhà.

Anh hy sinh năm 1970, khi tuổi đời còn chưa tròn hai mươi mốt. Đồng đội kể lại, trong trận đánh ác liệt, anh vẫn giữ chặt vị trí chiến đấu, không rời tay súng dù đã bị thương. Anh nằm lại nơi Thành cổ Quảng Trị, giữa mưa bom và đất lửa, để những người phía sau được sống và tiến lên.

Ở quê nhà, người mẹ già cầm lá thư cuối cùng của con mà không còn nước mắt để khóc. Bà đọc từng dòng chữ quen thuộc, như nghe lại giọng con trai mình trong những chiều gió sông quê. Từ đó, mỗi mùa giỗ con, bà vẫn thắp một nén hương và đặt lá thư cũ bên bàn thờ – như thể con trai bà vẫn còn đang ở đâu đó ngoài mặt trận, chưa kịp trở về.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng câu chuyện về người lính trẻ Nguyễn Văn Hiếu vẫn còn ở lại. Lá thư gửi mẹ chưa kịp hồi âm, đã trở thành chứng tích của một thế hệ ra đi không hẹn ngày về – để đất nước được yên bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn