Lá thư gửi mẹ còn dang dở
“Lá thư gửi mẹ còn dang dở”
Những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, ở một bản nhỏ vùng cao Tây Bắc, có một chàng thanh niên vừa tròn mười tám tuổi đã xung phong lên đường nhập ngũ. Trước ngày đi, anh ngồi bên bếp lửa viết cho mẹ một lá thư. Trong thư, anh hứa sẽ cố gắng chiến đấu thật tốt, bảo vệ bản làng và quê hương bình yên.
Chiến trường ác liệt. Trung đội của anh phải hành quân liên tục, có ngày vượt qua cả những dốc đá dựng đứng, ăn cơm nắm với vài hạt muối trắng. Đêm đến, bom rơi sáng rực trời. Dẫu vậy, anh vẫn tranh thủ ghi vài dòng vào lá thư còn dang dở, kể cho mẹ nghe về đồng đội, về những lần hành quân trong mưa gió.
Một lần, đơn vị anh nhận nhiệm vụ mở đường đêm để kịp chuyển thương binh ra tuyến sau. Khi quả bom bi bất ngờ đổ xuống, anh lao đến che cho người chiến sĩ liên lạc trẻ tuổi. Anh bị thương nặng. Trong ba lô, lá thư gửi mẹ rơi ra, vẫn còn nét chữ chưa kịp khô:
“Mẹ ơi, con nhớ mẹ nhiều… khi hòa bình, con sẽ về trồng lại vườn đào cho mẹ nhé…”
Anh ra đi khi lời hứa còn dang dở, nhưng đồng đội của anh đã hoàn thành nhiệm vụ. Lá thư ấy sau này được đơn vị mang về trao lại cho gia đình. Mỗi lần đọc lại, mẹ anh nói:
“Con tôi đã sống một thời tuổi trẻ đẹp nhất – thời hoa lửa.”


