LÁ THƯ GỬI MẸ NƠI LÁN BẠT VÀ NỖI NHỚ LÀNG QUÊ ĐỨC SƠN
Trong căn nhà nhỏ ấm cúng tại Phố Đức Sơn, bác Lê Ngọc Hữu đã trải lòng cùng Đoàn Thanh niên về nỗi nhớ nhà da diết của người lính trẻ năm xưa. Bác kể, những đêm gác mịt mùng sương muối thời gian tại ngũ (1966 – 1971) nơi tuyến lửa, tranh thủ phút nghỉ ngơi hiếm hoi dưới ánh đèn dầu vặn nhỏ trong lán bạt dã chiến, bác lại nắn nón viết thư gửi về quê nhà cho cha mẹ. Tấm áo trấn thủ sờn vai cùng ngọn đèn dầu dã chiến là những người bạn tri kỷ chứng kiến bao trăn trở, thương nhớ dáng mẹ xiêu vẹo bên bếp lửa làng Đức Sơn mỗi độ đông về. Gạt đi tình cảm riêng tư, bác và đồng đội F338 vẫn vững tay súng canh giữ từng vị trí được giao. Từng lời bộc bạch chân thành của bác làm rung động tâm khảm từng đoàn viên thanh niên, giúp chúng tôi thấu hiểu lý tưởng sống cao đẹp và sự hy sinh tình cảm riêng vì nhiệm vụ chung của thế hệ đi trước. Trở về đời thường và tham gia sinh hoạt Chi hội CCB Phố Đức Sơn từ năm 1990, bác Hữu vẫn giữ nguyên nét giản dị, khiêm nhường và luôn sẵn lòng giúp đỡ xóm giềng. Lời dặn dò của bác về tình yêu gia đình và trách nhiệm với quê hương mãi là bài học nhân văn sâu sắc, thôi thúc tuổi trẻ Phố Đức Sơn không ngừng phấn đấu, cống hiến vì sự phát triển chung của địa phương.



