Lá Thư Gửi Mẹ Trong Đêm Hành Quân
Nguyễn Văn Lâm là một chiến sĩ trẻ tham gia chiến trường Trị Thiên. Trong một đêm hành quân trước trận đánh lớn, anh viết lá thư gửi mẹ. Lá thư ấy trở thành kỷ vật cuối cùng, mang theo tình cảm gia đình và khát vọng hòa bình của người lính trẻ.
Mùa mưa năm 1968, những cơn gió lạnh từ dãy Trường Sơn thổi qua rừng già. Tiểu đội của Nguyễn Văn Lâm đang hành quân trong đêm để kịp đến vị trí tập kết trước trận đánh sáng hôm sau. Con đường mòn trơn trượt, balô nặng, nhưng không ai than vãn.
Trong lúc nghỉ chân bên một tảng đá lớn, Lâm lấy trong túi áo ra một tờ giấy nhỏ. Dưới ánh đèn pin được che bằng bàn tay, anh bắt đầu viết cho mẹ. Anh kể rằng mình vẫn khỏe, rằng đơn vị rất đoàn kết, và rằng mẹ đừng quá lo lắng.
Anh nhớ căn nhà nhỏ bên bờ sông Gianh, nhớ bữa cơm có cá kho mẹ nấu. Nhưng Lâm không viết nhiều về nỗi nhớ ấy. Anh chỉ nói rằng ngày chiến thắng không còn xa và anh mong một ngày được trở về giúp mẹ sửa lại mái nhà.
Những người đồng đội ngồi xung quanh im lặng. Ai cũng hiểu rằng trong chiến tranh, mỗi lá thư có thể là lời nhắn cuối.
Sáng hôm sau, trận đánh diễn ra ác liệt. Đơn vị của Lâm hoàn thành nhiệm vụ, nhưng anh đã ngã xuống khi bảo vệ đồng đội.
Nhiều tháng sau, chiếc balô của anh được gửi về quê. Trong đó có lá thư chưa kịp gửi. Mẹ anh cầm lá thư ấy rất lâu, đọc từng dòng chữ quen thuộc.
Ngôi nhà bên sông Gianh vẫn còn đó. Và lá thư của Lâm trở thành kỷ vật thiêng liêng của gia đình, nhắc nhớ về một người lính trẻ đã sống trọn vẹn cho Tổ quốc.



