Lá thư gửi mẹ trước giờ xuất kích
Năm 1968, tại chiến trường miền Đông Nam Bộ, chiến sĩ trẻ tên Nguyễn Văn Nam mới tròn 19 tuổi đã tham gia đơn vị đặc công. Trước trận đánh lớn, anh tranh thủ viết một lá thư gửi về cho mẹ. Trong thư, Nam viết: “Má đừng lo cho con. Nếu con có hy sinh thì con vẫn vui vì đất nước mình sẽ có ngày hòa bình...” Lá thư chưa kịp gửi thì trận đánh diễn ra ác liệt. Nam anh dũng chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để bảo vệ đồng đội rút lui an toàn. Sau ngày giải phóng, đồng đội tìm thấy lá thư còn dính bùn đất trong ba lô của anh và gửi lại cho gia đình. Người mẹ ôm lá thư khóc suốt nhiều ngày nhưng luôn tự hào vì con mình đã sống một cuộc đời đẹp. Ý nghĩa:
Câu chuyện thể hiện tinh thần yêu nước, lòng hiếu thảo và sự hy sinh cao cả của thế hệ thanh niên thời chiến. 2. Chuyện kể: “Ngọn đèn không tắt” Trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ, tại một vùng căn cứ ở miền Tây Nam Bộ, có một cô giao liên tên Sáu Hồng. Ban đêm, cô thường chèo xuồng đưa cán bộ qua sông. Một đêm mưa lớn, địch phục kích dọc bờ sông. Để bảo vệ tài liệu bí mật và cán bộ, Sáu Hồng cố tình chèo xuồng theo hướng khác đánh lạc hướng quân địch. Cô bị bắt và tra tấn dã man nhưng không khai nửa lời. Người dân trong vùng kể rằng, trước lúc hy sinh, cô vẫn nói: “Miễn đất nước được độc lập thì tôi không sợ.” Sau này, nơi cô hy sinh được dựng bia tưởng niệm. Người dân gọi đó là “ngọn đèn không tắt” của lòng yêu nước. Ý nghĩa:
Tinh thần trung kiên, bất khuất của người phụ nữ Việt Nam trong chiến tranh. 3. Chuyện kể: “Chiếc khăn rằn của anh Ba” Anh Ba là du kích địa phương ở vùng Đồng Tháp Mười. Anh luôn mang theo chiếc khăn rằn do mẹ tặng ngày lên đường kháng chiến. Trong một trận càn, một em bé bị thương giữa làn đạn. Anh Ba lao ra cứu em rồi dùng chính chiếc khăn rằn băng vết thương cho em nhỏ. Anh hy sinh ngay sau đó vì trúng đạn. Nhiều năm sau, em bé ngày ấy đã trở thành bác sĩ. Ông luôn giữ chiếc khăn rằn cũ như báu vật và kể cho thế hệ trẻ nghe về người chiến sĩ đã cứu mình. Ý nghĩa:
Ca ngợi tình đồng bào, lòng nhân ái và sự hy sinh của người lính cách mạng. 4. Chuyện kể: “Bữa cơm giữa rừng” Một đơn vị bộ đội hành quân xuyên rừng Trường Sơn nhiều ngày liền, lương thực gần cạn. Khi nấu được nồi cơm cuối cùng, các chiến sĩ phát hiện có một đồng đội bị sốt nặng. Không ai bảo ai, mỗi người tự nhường một phần cơm của mình cho người bệnh. Người chiến sĩ ấy xúc động nói: “Tôi sống được là nhờ tình đồng đội.” Sau này, ông kể rằng chính tình cảm trong những năm tháng chiến tranh đã giúp ông vượt qua mọi đau đớn và sống tiếp. Ý nghĩa:
Tình đồng chí, đồng đội là sức mạnh lớn lao của người lính thời hoa lửa. 5. Chuyện kể: “Tiếng hát giữa chiến hào” Trong chiến dịch Điện Biên Phủ, có một nữ văn công trẻ thường đi biểu diễn phục vụ chiến sĩ ngay tại chiến hào. Dù bom đạn ác liệt, cô vẫn cất cao tiếng hát để động viên bộ đội trước giờ ra trận. Một chiến sĩ từng nói: “Nghe tiếng hát ấy, chúng tôi quên cả mệt mỏi.” Trong một lần biểu diễn, bom địch bất ngờ rơi gần trận địa. Cô bị thương nhưng vẫn cố hát trọn bài cuối cùng. Ý nghĩa:
Tinh thần lạc quan và niềm tin chiến thắng của quân dân Việt Nam trong kháng chiến.

