Lá thư gửi mẹ trước ngày hy sinh
Câu chuyện về chị Võ Thị Tần nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay về giá trị của hòa bình và tinh thần trách nhiệm đối với đất nước. Dù tuổi đời còn rất trẻ, chị và đồng đội đã lựa chọn cống hiến trọn vẹn tuổi xuân cho Tổ quốc, để lại tấm gương sáng về lòng dũng cảm và đức hy sinh
Tháng 7 năm 1968, Ngã ba Đồng Lộc là một trong những trọng điểm bị máy bay Mỹ đánh phá ác liệt nhất miền Bắc. Tiểu đội 4, Đại đội 552 Thanh niên xung phong do chị Võ Thị Tần làm Tiểu đội trưởng ngày đêm bám trụ san lấp hố bom, giữ cho tuyến đường luôn thông suốt để xe chi viện vào chiến trường miền Nam.
Trước ngày hy sinh, chị Võ Thị Tần đã viết một bức thư gửi mẹ. Trong thư, chị động viên gia đình yên tâm, khẳng định chị và đồng đội luôn vững tin hoàn thành nhiệm vụ. Chị viết: "Nếu con không về thì mẹ đừng buồn nhé..."
Chỉ ít ngày sau, chiều 24/7/1968, trong một trận ném bom dữ dội, chị cùng chín đồng đội đã anh dũng hy sinh khi đang làm nhiệm vụ san lấp hố bom, bảo đảm giao thông tại Ngã ba Đồng Lộc. Sự hy sinh của các chị trở thành biểu tượng bất diệt của tuổi trẻ Việt Nam trong kháng chiến chống Mỹ.
Ngày nay, bức thư của chị Võ Thị Tần được lưu giữ như một kỷ vật lịch sử quý giá. Những dòng chữ giản dị ấy không chỉ thể hiện tình yêu thương dành cho gia đình mà còn thể hiện lòng yêu nước, ý chí sẵn sàng cống hiến và hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc



