Bài viết

LÁ THƯ GỬI MẸ TRƯỚC NGÀY LÊN ĐƯỜNG

Điện Biên03/07/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

LÁ THƯ GỬI MẸ TRƯỚC NGÀY LÊN ĐƯỜNG

Trong số những kỷ vật còn lại sau chiến tranh, những lá thư luôn khiến người đọc xúc động nhất. Giấy đã ngả màu, nét mực tím nhiều chỗ nhòe đi vì thời gian, nhưng từng dòng chữ vẫn còn nguyên hơi ấm của người viết. Có những lá thư đã đến tay gia đình. Cũng có những lá thư mãi nhiều năm sau mới được tìm thấy trong ba lô của người lính đã hy sinh.

Trong tuyển tập Những lá thư thời chiến Việt Nam, có rất nhiều bức thư của những chàng trai mới mười tám, đôi mươi gửi về cho mẹ trước ngày vào chiến trường. Điều đặc biệt là họ rất ít khi nói về hiểm nguy đang chờ phía trước. Thay vào đó là những lời dặn dò rất giản dị: mẹ nhớ giữ gìn sức khỏe, đừng làm việc quá sức, khi nào nhận được thư thì báo tin cho con biết.

Có người còn cẩn thận hỏi thăm đàn lợn trong chuồng đã lớn chưa, vụ lúa năm ấy có được mùa không, em út đã chăm học hơn chưa. Những câu hỏi tưởng chừng rất bình thường ấy lại khiến người đọc nghẹn ngào, bởi người viết biết rằng mình sắp bước vào nơi bom đạn, nhưng vẫn chỉ nghĩ đến gia đình ở quê nhà.

Nhiều bức thư đều có chung một mong ước. Đó là sau ngày đất nước hòa bình sẽ được trở về phụng dưỡng cha mẹ, tiếp tục học tập hoặc làm lại những công việc còn dang dở. Có người hẹn sẽ đưa mẹ đi thăm Hà Nội. Có người hứa sẽ dựng lại căn nhà đã bị bom làm hư hỏng. Những ước mơ ấy giản dị đến mức ai cũng có thể bắt gặp trong cuộc sống hôm nay.

Điều khiến những lá thư trở nên đặc biệt là tinh thần lạc quan của người lính. Dù biết cuộc chiến rất ác liệt, họ vẫn luôn động viên gia đình không nên quá lo lắng. Có người viết rằng ở đơn vị mình sức khỏe vẫn tốt, đồng đội rất đoàn kết, cuộc sống tuy gian khổ nhưng ai cũng quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ. Những lời ấy vừa là để mẹ yên lòng, vừa là cách người con tự tiếp thêm niềm tin cho chính mình.

Sau mỗi bức thư là một số phận khác nhau. Có người may mắn trở về sau ngày thống nhất. Nhưng cũng có rất nhiều người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Những lá thư vì thế trở thành lời nhắn gửi cuối cùng của người con đối với gia đình. Nhiều bà mẹ đã cất giữ những lá thư ấy suốt hàng chục năm, coi đó là kỷ vật quý giá nhất của con mình.

Ngày nay, khi đọc lại những dòng thư ấy, chúng ta không chỉ thấy tình yêu nước mà còn cảm nhận được tình mẫu tử thiêng liêng. Người lính ra trận mang theo niềm tin vào ngày chiến thắng, còn người mẹ ở quê nhà mang theo niềm hy vọng con sẽ bình an trở về. Hai niềm tin ấy đã nâng đỡ nhau trong suốt những năm tháng chiến tranh.

Có người từng nói rằng, nếu muốn hiểu thế hệ thanh niên thời chiến đã sống như thế nào, hãy đọc những lá thư họ gửi về gia đình. Bởi ở đó không có những lời lẽ hùng hồn, mà chỉ có sự chân thành, lòng hiếu thảo và khát vọng hòa bình. Chính những điều bình dị ấy đã làm nên vẻ đẹp của một thế hệ.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng mỗi lá thư còn lưu giữ được vẫn là một chứng nhân của lịch sử. Đó không chỉ là kỷ vật của một gia đình, mà còn là ký ức chung của cả dân tộc về một thời hoa lửa, nơi những người con đã gác lại tuổi trẻ để đổi lấy nền hòa bình cho đất nước hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn