Lá thư gửi mẹ từ ngã ba bom đạn
Trong những ngày đêm rực lửa năm 1968 tại Ngã ba Đồng Lộc, Võ Thị Tần cùng 9 nữ đồng đội thuộc Tiểu đội 4 ngày đêm san lấp hố bom, bảo vệ con đường huyết mạch thông suốt vào miền Nam. Ngày 19 tháng 7 năm 1968, chỉ 5 ngày trước khi hy sinh, chị Tần đã viết một lá thư gửi về cho mẹ.
Trong thư, chị kể về cuộc sống ở tọa độ chết bằng tinh thần lạc quan phi thường: "Mẹ ơi, ở đây vui lắm mẹ ạ, ban ngày chúng nó bắn phá dữ dội, nhưng đêm đến thì xe nối đuôi nhau ra tiền tuyến..." Chị dặn mẹ không phải lo lắng cho mình, miêu tả khung cảnh dù bom đạn cày xới nát đất đá nhưng tóc các cô gái vẫn thơm mùi hoa bưởi và rộn rã tiếng hát. Ngày 24 tháng 7 năm 1968, một trận bom phản lực trút xuống đúng căn hầm của Tiểu đội 4. Chị Võ Thị Tần cùng 9 đồng đội đã hy sinh khi tuổi đời mới mười tám, đôi mươi. Lá thư trở thành di vật lịch sử vô giá về tinh thần bất khuất của tuổi trẻ Việt Nam.



