Cựu Thanh niên xung phong

Lá thư gửi mẹ từ Ngã ba Đồng Lộc

Ninh Bình04/06/2026Lê Thị Thủy (Đoàn xã Thanh Liêm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 7 năm 1968, Ngã ba Đồng Lộc (Hà Tĩnh) vẫn ngày đêm hứng chịu những trận mưa bom dữ dội. Đây là một trong những tuyến giao thông huyết mạch nối hậu phương miền Bắc với chiến trường miền Nam. Để cắt đứt sự chi viện của ta, không quân Mỹ liên tục đánh phá nơi này bằng hàng nghìn quả bom.

Giữa vùng đất đỏ ngổn ngang hố bom ấy có một cô gái 24 tuổi mang tên Võ Thị Tần, Tiểu đội trưởng Tiểu đội 4, Đại đội Thanh niên xung phong 552.

Công việc của chị và chín đồng đội là san lấp hố bom, sửa chữa mặt đường, dẫn xe qua trọng điểm. Mỗi khi tiếng bom vừa ngớt, các chị lại nhanh chóng lao ra mặt đường. Họ hiểu rằng chỉ cần chậm một chút, những đoàn xe chở lương thực, thuốc men và vũ khí vào miền Nam có thể bị đình trệ.

Cuộc sống ở Đồng Lộc luôn đối mặt với hiểm nguy. Thế nhưng trong những lá thư gửi về gia đình, Võ Thị Tần chưa bao giờ kể nhiều về những khó khăn mình phải trải qua. Chị chỉ muốn mẹ ở quê yên lòng.

Trong một bức thư gửi mẹ, chị viết:

-"Mẹ ạ, không có gì lo cho chúng con đâu. Đơn vị chúng con lúc nào cũng vững vàng, quyết tâm bảo vệ con đường, bảo vệ mạch máu giao thông của Tổ quốc."

Đọc những dòng thư ấy, ít ai nghĩ rằng người viết đang sống giữa một trong những nơi nguy hiểm nhất cả nước lúc bấy giờ.

Đồng đội kể lại rằng Võ Thị Tần luôn là người lạc quan nhất đơn vị. Sau những đợt bom kéo dài, khi mọi người còn chưa hết căng thẳng, chị đã động viên anh em tiếp tục công việc. Có những đêm thức trắng để thông đường cho xe qua, có những ngày phải làm việc liên tục dưới cái nắng gay gắt của miền Trung, nhưng trên khuôn mặt chị vẫn luôn hiện lên nụ cười.

Tuổi hai mươi bốn của chị cũng có những ước mơ rất đỗi bình thường như bao cô gái khác. Nhưng giữa thời chiến, chị lựa chọn gửi tuổi xuân của mình nơi tuyến lửa.

Trong một lá thư khác, Võ Thị Tần từng viết:

-"Nếu phải chết thì em chết cho Tổ quốc sống. Em nghĩ rằng mình sẽ sống xứng đáng với đường lối của Đảng, của ngành giao thông đã giáo dục cho em."

Đó không phải là những lời được viết ra trong một khoảnh khắc bi lụy. Giữa bom đạn chiến tranh, chị vẫn viết bằng một giọng văn bình thản, như đang kể về một điều rất tự nhiên đối với người thanh niên xung phong lúc bấy giờ.

Chiều ngày 24 tháng 7 năm 1968, sau một đợt ném bom dữ dội, Võ Thị Tần cùng chín đồng đội nhận nhiệm vụ san lấp hố bom tại khu vực chân đồi Trọ Voi.

Mặt đất vẫn còn rung lên sau những tiếng nổ. Những chiếc xẻng lại xúc từng lớp đất đá. Các chị tranh thủ từng phút để kịp thông đường. Rồi một tốp máy bay bất ngờ quay trở lại. Tiếng bom xé toang bầu trời Đồng Lộc. Một loạt bom trút xuống nơi mười cô gái đang làm nhiệm vụ. Khi đồng đội chạy đến, tất cả đều đã nằm lại. Người lớn tuổi nhất mới 24 tuổi. Người nhỏ tuổi nhất vừa tròn 17. Những lá thư gửi mẹ vẫn còn đó.

Những dòng chữ viết trong căn lán nhỏ giữa những ngày chiến tranh vẫn còn đó.

-"Mẹ ạ, không có gì lo cho chúng con đâu...

Và cũng từ những trang thư ấy, người ta đọc được lời nhắn gửi của một cô gái tuổi đôi mươi:

-"Nếu phải chết thì em chết cho Tổ quốc sống...”

Mùa hè năm ấy đã đi qua từ rất lâu. Con đường ở Ngã ba Đồng Lộc vẫn còn. Những đoàn xe vẫn nối nhau đi qua.

Còn bức thư của Võ Thị Tần vẫn nằm lại với thời gian, mang theo hình bóng của người con gái đã gửi tuổi xuân của mình nơi tọa độ lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn