Bài viết

La Thư Gửi Mùa Xuân

Ninh Bình03/07/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa xuân năm 1975, những cơn mưa phùn cuối mùa vẫn còn vương trên những cánh rừng miền Đông Nam Bộ. Trong một căn lán nhỏ dựng tạm bên sườn đồi, chiến sĩ Nguyễn Văn Hải ngồi lặng lẽ dưới ánh đèn dầu, cẩn thận viết từng dòng chữ lên tờ giấy đã hơi ngả vàng.

Đã gần ba năm kể từ ngày anh rời quê ở Thái Bình để lên đường nhập ngũ. Trong quãng thời gian ấy, Hải gửi rất nhiều thư về cho mẹ, nhưng người anh nhớ nhất lại là cô em gái út tên Mai, khi anh đi chỉ mới mười tuổi.

Cầm cây bút chì đã mòn gần hết, anh mỉm cười rồi viết:

"Mai à, chắc giờ em lớn lắm rồi. Có còn hay chạy theo mẹ ra đồng như ngày anh ở nhà không? Anh nhớ lời em hứa sẽ học thật giỏi để sau này làm cô giáo. Đừng vì chiến tranh mà bỏ dở việc học nhé."

Viết đến đó, Hải dừng lại. Anh nhìn về phía cánh rừng tối đen ngoài cửa lán. Xa xa, tiếng pháo vẫn vọng lại từng hồi.

Ngày mai, đơn vị của anh sẽ tham gia một trận đánh quan trọng.

Anh không biết mình có còn cơ hội trở về hay không.

Nhưng anh vẫn muốn em gái nhận được lá thư này.

Sáng hôm sau, Hải gấp lá thư thật cẩn thận rồi nhờ người giao liên chuyển về quê nếu có dịp.

Trước khi lên đường, người bạn thân tên Lộc vỗ vai anh:

"Về quê nhớ mời mình bát canh cua nhé!"

Hải cười lớn:

"Được! Mẹ mình nấu ngon nhất làng luôn."

Cả hai cùng cười.

Đó là tiếng cười rất đỗi bình thường của những chàng trai đôi mươi, nhưng giữa chiến trường, nó quý giá hơn bất cứ điều gì.

Trận đánh diễn ra vô cùng ác liệt.

Đơn vị của Hải được giao nhiệm vụ mở đường cho cánh quân phía sau tiến lên.

Hỏa lực địch bắn dữ dội khiến nhiều chiến sĩ bị thương.

Giữa lúc cả đơn vị đang bị ghìm lại, Hải phát hiện một đồng đội bị trúng đạn nằm giữa khoảng trống.

Không một chút do dự, anh lao ra.

Vừa kéo được đồng đội vào nơi an toàn thì một loạt đạn khác quét tới.

Hải gục xuống.

Trong tay anh vẫn nắm chặt khẩu súng.

Đồng đội đưa anh về phía sau, nhưng anh chỉ kịp nói nhỏ:

"Đừng... quên... lá thư..."

Đó cũng là những lời cuối cùng của người lính trẻ.

Ít tuần sau, đất nước hoàn toàn giải phóng.

Người giao liên năm ấy trở về quê Hải với chiếc ba lô cũ và lá thư còn nguyên nếp gấp.

Mẹ anh run run nhận lấy.

Bà không đủ can đảm để mở.

Chính Mai là người đọc thành tiếng.

"Mai à, anh tin rằng ngày đất nước hòa bình sẽ không còn xa nữa. Khi ấy, em hãy thay anh chăm sóc mẹ. Hãy học thật giỏi, vì đất nước sau chiến tranh sẽ cần rất nhiều thầy cô để dạy những đứa trẻ lớn lên trong hòa bình..."

Đọc đến đây, Mai bật khóc.

Cô ôm chặt lá thư vào lòng như đang ôm người anh trai mà mình đã nhiều năm mong ngóng.

Năm tháng trôi qua.

Mai không quên lời dặn của anh.

Cô học tập chăm chỉ và sau này trở thành giáo viên của ngôi trường làng.

Trong tiết học đầu tiên của mỗi năm học, cô thường kể cho học sinh nghe về người anh trai của mình.

Không phải để các em thương cảm.

Mà để các em hiểu rằng, những trang sách các em đang học hôm nay đã được đánh đổi bằng biết bao tuổi trẻ.

Trong ngăn kéo bàn làm việc của cô giáo Mai vẫn còn một lá thư cũ, giấy đã ố vàng theo thời gian.

Mỗi dịp đầu xuân, cô lại mở ra đọc.

Nét chữ của anh Hải vẫn còn nguyên như ngày nào.

Mùa xuân mà anh viết thư đã không còn nữa.

Nhưng mùa xuân của đất nước mà anh hằng mong ước thì đã đến, rực rỡ trên từng mái trường, từng cánh đồng và trong tiếng cười của những đứa trẻ lớn lên giữa hòa bình

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn