Bài viết

LÁ THƯ GỬI SÀI GÒN

Lạng Sơn10/01/2026Lê Văn Trong (Chi đoàn cơ sở Ban CHPTKV 1 - Thất Khê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sài Gòn những ngày cuối tháng Tư nóng bức và ngột ngạt. Đường phố đông hơn thường lệ. Tin đồn chiến sự lan nhanh như gió.

Trong căn gác nhỏ ở Chợ Lớn, Mai ngồi bên bàn gỗ, cầm lá thư đã nhàu nát. Thư từ chiến khu gửi về, nét chữ nghiêng nghiêng quen thuộc.

“Mai à, có thể anh không kịp về…”

Mai đọc đi đọc lại dòng ấy, tim thắt lại. Dũng – người cô yêu – ra đi từ năm hai mươi tuổi, để lại lời hẹn sau ngày thống nhất.

Ngoài phố, tiếng xe cộ dồn dập. Trong lòng Mai, là nỗi chờ đợi kéo dài suốt mấy năm.

Sáng 30 tháng 4, Mai chạy ra đường. Dòng người đổ về trung tâm. Tiếng reo hò vang lên khi xe tăng tiến vào thành phố. Cờ đỏ sao vàng phủ kín các ban công.

Giữa biển người, Mai nắm chặt lá thư. Nước mắt rơi. Cô hiểu, chiến tranh đã kết thúc, nhưng không phải ai cũng trở về.

Nhiều năm sau, Mai trở thành cô giáo. Trong ngăn bàn, cô vẫn giữ lá thư cũ. Mỗi lần giảng cho học trò về ngày thống nhất, cô lại kể câu chuyện của một người lính đã gửi cả tuổi trẻ vào một lá thư chưa kịp hồi âm.

Lá thư ấy không đến được Sài Gòn khi chiến tranh còn khói lửa. Nhưng nó đến được trái tim những người sống trong hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn