Bài viết

Lá Thư Gửi Từ Bến Sông Đáy

Một câu chuyện thời hoa lửa kể về những ngày chiến tranh ác liệt ở miền Bắc Việt Nam vào năm 1972. Giữa bom đạn và những chuyến xe tiếp viện ra tiền tuyến, một người thanh niên xung phong đã chứng kiến tình đồng đội, sự hy sinh và một lá thư chưa bao giờ kịp gửi.

Ninh Bình13/05/2026Tạ Huyền Trang (Đoàn xã Quỳnh Lưu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, bến phà bên sông Đáy chìm trong khói bom. Ban ngày máy bay gầm rú, ban đêm từng đoàn xe nối đuôi nhau vượt sông để vào chiến trường miền Nam.

Nguyễn Văn Hòa khi ấy mới tròn hai mươi tuổi, là thanh niên xung phong phụ trách san lấp hố bom và dẫn đường cho xe qua phà. Đêm nào anh cũng khoác chiếc áo bạc màu, tay cầm đèn pin bọc giấy đỏ để tránh lộ mục tiêu.

Trong đội của Hòa có một cô gái tên Mai. Mai nhỏ người nhưng rất gan dạ. Mỗi lần bom vừa dứt, cô là người chạy ra đường đầu tiên để kiểm tra mặt cầu và kéo dây tín hiệu.

Một đêm tháng tám, mưa rất lớn. Đoàn xe chở hàng quân sự cần vượt sông gấp trước khi trời sáng. Khi chiếc xe cuối cùng sắp qua bến, còi báo động vang lên.

Máy bay địch lao tới.

“Xuống hầm mau!” — Hòa hét lớn.

Nhưng giữa tiếng nổ rung trời, Mai phát hiện một chiến sĩ lái xe bị thương còn mắc kẹt trong cabin. Cô lao ra giữa ánh pháo sáng để cứu người.

Quả bom thứ hai rơi xuống mép bờ sông.

Đất đá tung mù mịt.

Khi Hòa và mọi người chạy tới, Mai đã nằm bất động cạnh chiếc xe cháy. Trong túi áo cô là một lá thư còn chưa kịp gửi về quê cho mẹ.

Hòa kể rằng suốt nhiều năm sau chiến tranh, anh vẫn nhớ nguyên nét chữ run run trên tờ giấy đã nhòe nước:

“Mẹ đừng lo cho con. Ở đây ai cũng thương nhau như ruột thịt. Khi nào hết giặc, con sẽ về trồng lại giàn hoa trước ngõ…”

Sau ngày đất nước hòa bình, Hòa trở lại bến sông cũ. Phà năm xưa không còn nữa, chỉ còn dòng nước lặng trôi và những bãi cỏ xanh.

Ông đứng rất lâu bên bờ sông rồi nói:

“Người sống sót như tôi chỉ có một nhiệm vụ… là kể lại để người sau biết rằng hòa bình hôm nay đã được đổi bằng tuổi trẻ của biết bao người.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn