Cựu chiến binh

LÁ THƯ GỬI TỪ BIỂN XA

Tuyên Quang18/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

LÁ THƯ GỬI TỪ BIỂN XA

Ngày ấy, trong một căn nhà nhỏ ven biển, có một cô bé tên Lan thường ngồi bên cửa sổ chờ thư của anh trai.

Anh Lan là một chiến sĩ Hải quân đang làm nhiệm vụ ngoài Trường Sa.

Trước ngày lên đường, anh dặn:

— Em nhớ chăm sóc mẹ nhé. Khi nào có thư, anh sẽ kể cho em nghe về biển.

Lan gật đầu.

— Anh nhớ trở về nhé!

Anh cười:

— Nhất định rồi.

Nhưng lời hứa ấy cuối cùng không thể thực hiện.


Một thời gian sau, gia đình Lan nhận được tin buồn về những người lính hy sinh trong sự kiện Gạc Ma ngày 14 tháng 3 năm 1988.

Trong số những người đã hy sinh có anh của Lan.

Lan không thể tin.

Cô bé vẫn nghĩ rằng một ngày nào đó anh sẽ trở về.

Mẹ Lan ôm con gái vào lòng.

Hai mẹ con không nói gì.

Ngoài kia, biển vẫn vỗ từng đợt.


Vài tháng sau, gia đình nhận được một lá thư cũ của anh.

Trên phong bì đã có dấu thời gian.

Lan run run mở thư.

Anh viết:

“Lan à, ngoài này biển đẹp lắm. Ban ngày trời rất xanh, ban đêm có rất nhiều sao.”

Lan đọc tiếp.

“Em nhớ học thật tốt và nghe lời mẹ. Sau này lớn lên, nếu có dịp, em hãy đến biển nhé.”

Cô bé ôm lá thư vào ngực.

Nước mắt rơi xuống.

Nhưng Lan vẫn đọc tiếp.

Cuối thư, anh viết:

“Anh luôn tự hào vì mình được làm nhiệm vụ bảo vệ quê hương.”


Nhiều năm trôi qua.

Lan lớn lên.

Cô trở thành giáo viên.

Trong mỗi tiết học về lịch sử, Lan đều kể cho học sinh nghe về những người lính Hải quân đã hy sinh.

Cô không kể bằng sự căm thù.

Cô kể bằng lòng biết ơn.

Cô nói:

— Các em hãy nhớ rằng phía sau những con số trong sách giáo khoa là những con người có gia đình, có ước mơ và có những người thân chờ đợi.

Một học sinh hỏi:

— Cô có từng biết một người lính như vậy không?

Lan im lặng vài giây.

Rồi cô mỉm cười:

— Có. Đó là anh trai cô.

Cả lớp im lặng.

Lan lấy lá thư cũ ra.

Tờ giấy đã ngả màu theo năm tháng.

Cô đặt nó lên bàn.

— Đây là thứ anh cô để lại.

Một học sinh hỏi:

— Cô có nhớ anh ấy không?

Lan nhìn ra cửa sổ.

— Có. Nhưng cô không chỉ nhớ anh bằng nước mắt.

— Vậy cô nhớ bằng gì ạ?

Lan đáp:

— Bằng cách sống tốt và làm những việc có ích cho đất nước.


Nhiều năm sau, Lan có cơ hội đến Trường Sa.

Khi con tàu tiến gần đảo, cô đứng trên boong rất lâu.

Biển trước mắt vẫn xanh.

Gió thổi qua mái tóc.

Lan lấy lá thư cũ trong túi.

Cô mở ra.

Những dòng chữ năm xưa vẫn còn đó.

Lan nhìn về phía biển và nói:

— Anh ơi, em đã đến rồi.

Không có câu trả lời.

Chỉ có tiếng sóng.

Nhưng lần này, Lan không khóc.

Cô mỉm cười.

Bởi cô biết lời hứa năm nào của mình đã được thực hiện.

Cô đã sống tốt.

Đã kể cho thế hệ trẻ về anh.

Và đã giúp những câu chuyện về những người lính biển đảo được tiếp tục.


Trước khi rời đảo, Lan đứng thật lâu nhìn lá cờ Tổ quốc.

Cô nghĩ về anh trai.

Về 64 người lính đã hy sinh tại Gạc Ma.

Về những người đang ngày đêm làm nhiệm vụ ngoài đảo xa.

Và về những thế hệ trẻ đang lớn lên trong hòa bình.

Cô hiểu rằng lịch sử không chỉ nằm trong những trang sách.

Lịch sử còn nằm trong ký ức của mỗi gia đình.

Trong những lá thư cũ.

Trong những dòng tên trên bia đá.

Và trong trách nhiệm của những người đang sống.

Lá thư gửi từ biển xa là câu chuyện về tình thân và ký ức. Sự hy sinh của 64 cán bộ, chiến sĩ tại Gạc Ma ngày 14 tháng 3 năm 1988 là một mất mát không thể quên trong lịch sử bảo vệ chủ quyền biển đảo Việt Nam. Điều quan trọng đối với thế hệ hôm nay là ghi nhớ với lòng biết ơn, trân trọng hòa bình và biến tình yêu quê hương thành hành động thiết thực: học tập, rèn luyện, tôn trọng pháp luật và góp phần xây dựng đất nước ngày càng vững mạnh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn