Khác

Lá thư gửi từ chiến hào

Lào Cai21/05/2026Hà Đức Hậu (chi đoàn TDP Khá Hạ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa mưa năm 1972, chiến trường Quảng Trị đỏ lửa ngày đêm. Tiếng bom rung chuyển cả đất trời, khói súng phủ kín những triền đồi loang lổ hố bom. Trong một căn hầm dã chiến nhỏ hẹp bên Thành cổ Quảng Trị, chiến sĩ Nguyễn Văn Nam ngồi tựa lưng vào vách đất, dưới ánh đèn dầu leo lét, viết lá thư gửi về quê nhà.

Đã gần ba tháng anh chưa nhận được tin tức của mẹ. Những trận đánh liên tiếp khiến đường liên lạc bị gián đoạn. Nhưng cứ mỗi lần ngơi tiếng súng, Nam lại lấy cuốn sổ nhỏ trong ba lô ra viết vài dòng cho gia đình.

Đêm ấy mưa rất lớn. Nước từ miệng hầm nhỏ xuống từng giọt lạnh buốt. Đồng đội bên cạnh vừa ngủ thiếp đi sau nhiều giờ chiến đấu. Xa xa, tiếng pháo vẫn dội về từng hồi.

Nam mở đầu lá thư bằng dòng chữ quen thuộc:

“Mẹ kính yêu của con!”

Anh dừng lại rất lâu rồi mới viết tiếp:

“Ở đơn vị con vẫn khỏe. Mẹ và em ở nhà đừng lo cho con nhiều quá. Chiến trường gian khổ nhưng đồng đội thương yêu nhau như anh em ruột…”

Ngòi bút đôi lúc run lên vì những đợt pháo kích bất ngờ. Nhưng Nam vẫn cố viết thật nắn nót. Anh kể cho mẹ nghe về những người đồng đội trẻ tuổi, về những đêm hành quân dưới mưa, về bữa cơm chỉ có vài hạt muối vừng nhưng ai cũng cười rất tươi.

Anh không kể những hiểm nguy cận kề, không kể rằng hôm qua đơn vị vừa mất ba người đồng đội. Anh sợ mẹ lo.

Nam viết:

“Mẹ à, con nhớ nhất là bữa cơm chiều mẹ nấu. Ở đây mỗi lần nhìn khói bếp bay lên từ làng xa, con lại nhớ nhà vô cùng…”

Viết đến đó, anh lặng người. Trong khoảnh khắc, tiếng bom đạn dường như lùi xa. Anh nhớ căn nhà nhỏ ven sông, nhớ cây cau trước ngõ và dáng mẹ ngồi vá áo dưới ánh đèn dầu.

Trong túi áo ngực, Nam vẫn giữ tấm ảnh chụp cùng mẹ ngày lên đường nhập ngũ. Tấm ảnh đã nhàu đi vì mưa và mồ hôi, nhưng mỗi lần nhìn vào, anh lại có thêm sức mạnh để bước tiếp.

Bất ngờ, một tiếng nổ lớn vang lên gần miệng hầm. Đất đá rơi xuống lả tả. Đồng đội bật dậy lao ra vị trí chiến đấu. Nam vội gấp lá thư lại bỏ vào túi nilon chống ướt rồi cầm súng chạy theo đơn vị.

Trận pháo kích kéo dài suốt đêm. Khi trời gần sáng, chiến trường im tiếng súng. Nhưng nhiều người đã không trở về.

Nam bị thương ở vai bởi mảnh pháo. Người đồng đội thân thiết dìu anh trở lại hầm trú ẩn. Điều đầu tiên anh hỏi không phải vết thương, mà là:

“Lá thư của tôi còn không?”

Người đồng đội lấy lá thư còn dính bùn đất trao lại cho anh. Nam mỉm cười nhẹ nhõm như vừa giữ được một điều vô giá.

Sáng hôm sau, trước khi đoàn giao liên rời đơn vị, Nam gửi theo lá thư ấy về quê.

Nửa tháng sau, ở một làng quê miền Bắc, bà mẹ già run run nhận lá thư từ tay cán bộ xã. Bà lau vội đôi tay dính bùn đất vào tà áo rồi cẩn thận mở thư.

Những dòng chữ quen thuộc khiến mắt bà nhòe đi:

“Ngày chiến thắng, con sẽ về đưa mẹ đi dọc bờ sông quê mình…”

Bà đọc đi đọc lại lá thư hàng chục lần. Với người mẹ ấy, từng dòng chữ là hơi thở, là hình bóng của người con nơi chiến trường xa.

Nhưng rồi ít lâu sau, đơn vị gửi giấy báo tử về.

Người mẹ ôm chặt lá thư vào ngực, khóc nghẹn giữa căn nhà nhỏ. Lá thư cuối cùng ấy trở thành kỷ vật thiêng liêng nhất mà bà giữ suốt cả cuộc đời.

Nhiều năm sau hòa bình, lá thư đã ngả màu vàng cũ vẫn được đặt trang trọng bên bàn thờ liệt sĩ Nguyễn Văn Nam. Những dòng chữ từ chiến hào năm ấy không chỉ là lời nhắn gửi của một người con với mẹ, mà còn là biểu tượng của tình yêu gia đình, tình đồng đội và lòng yêu nước của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn