LÁ THƯ GỬI TỪ CHIẾN HÀO
Giữa những năm tháng khói lửa ác liệt, một lá thư chưa kịp gửi về quê nhà đã trở thành kỷ vật thiêng liêng, lưu giữ tình đồng đội và niềm tin son sắt của người lính trẻ nơi chiến hào.
Ông Nguyễn Văn Thành vẫn còn nhớ như in những ngày đầu năm 1972, khi đơn vị của ông đóng quân tại một vùng đồi thuộc chiến trường Trị Thiên – Huế. Cuộc sống nơi chiến hào vô cùng gian khổ, thiếu thốn đủ bề, nhưng tình đồng chí, đồng đội luôn là nguồn động viên lớn lao giúp mọi người vượt qua khó khăn.
Trong đơn vị có anh Lê Văn Bình, quê ở Nam Định, mới ngoài hai mươi tuổi. Bình là người vui tính, thường mang tiếng đàn harmonica làm vơi đi những căng thẳng giữa những trận đánh. Những lúc rảnh hiếm hoi, anh lại lấy giấy bút ra viết thư cho mẹ già và người em gái đang học phổ thông.
Một buổi chiều tháng Ba năm ấy, trước giờ lên đường làm nhiệm vụ, Bình cẩn thận gấp lá thư vừa viết xong rồi nhờ ông Thành:
– Nếu tôi chưa kịp về, nhờ cậu gửi giúp lá thư này cho mẹ tôi nhé!
Ông Thành cười xua tay:
– Rồi cả hai đứa mình sẽ cùng về, cậu cứ giữ lấy mà tự gửi.
Không ai ngờ đó lại là lần trò chuyện cuối cùng của hai người. Trong trận đánh diễn ra ngay đêm hôm đó, anh Bình đã anh dũng hy sinh.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, ông Thành tìm lại ba lô của người đồng đội và thấy lá thư vẫn còn nguyên, chưa kịp gửi đi. Trong thư, Bình chỉ viết những lời giản dị:
"Mẹ kính yêu! Con vẫn khỏe. Mẹ đừng lo cho con. Ngày đất nước hòa bình, con sẽ về phụng dưỡng mẹ, đưa em gái đến trường. Ở đây, đồng đội thương yêu nhau như anh em một nhà..."
Cầm lá thư trên tay, ông Thành nghẹn ngào. Sau ngày đất nước thống nhất, ông tìm về quê anh Bình, trao tận tay người mẹ già bức thư đã nhuốm màu thời gian. Bà cụ ôm lá thư vào ngực, nước mắt lăn dài, nói trong xúc động:
– Vậy là thằng Bình của mẹ vẫn luôn nhớ về nhà…
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, ông Nguyễn Văn Thành vẫn giữ trong ký ức hình ảnh người đồng đội trẻ tuổi cùng tiếng đàn harmonica vang lên giữa núi rừng khói lửa. Ông thường kể lại câu chuyện ấy cho con cháu nghe như một lời nhắc nhở về sự hy sinh của thế hệ đi trước, về tình đồng chí, tình đồng đội và khát vọng hòa bình mà bao người đã đánh đổi bằng cả tuổi thanh xuân.
“Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những lá thư chưa kịp gửi và những người nằm lại mãi mãi là ký ức không bao giờ phai trong lòng những người còn sống.”



