Lá thư gửi từ chiến trường
Anh viết lá thư này trong một đêm không trăng. Ngoài kia, tiếng bom vẫn dội về từng hồi, nhưng trong lòng anh lại bình yên đến lạ khi nghĩ về em. Em à, nơi đây gian khổ lắm. Những bữa cơm vội, những giấc ngủ chập chờn, và cả những lần đối mặt với sinh tử. Nhưng anh chưa bao giờ hối hận khi đã chọn con đường này. Điều khiến anh nhớ nhất không phải là thành phố hay những con đường quen thuộc, mà là nụ cười của em. Chính nó đã giúp anh đứng vững giữa những lúc tưởng chừng không thể vượt qua. Nếu
Anh viết lá thư này trong một đêm không trăng. Ngoài kia, tiếng bom vẫn dội về từng hồi, nhưng trong lòng anh lại bình yên đến lạ khi nghĩ về em. Em à, nơi đây gian khổ lắm. Những bữa cơm vội, những giấc ngủ chập chờn, và cả những lần đối mặt với sinh tử. Nhưng anh chưa bao giờ hối hận khi đã chọn con đường này. Điều khiến anh nhớ nhất không phải là thành phố hay những con đường quen thuộc, mà là nụ cười của em. Chính nó đã giúp anh đứng vững giữa những lúc tưởng chừng không thể vượt qua. Nếu



