Cựu chiến binh

Lá thư gửi từ chiến trường

Buổi giao lưu kết thúc, nhưng hình ảnh lá thư vàng úa trong tay bác vẫn in đậm trong tâm trí em. Em hiểu rằng đằng sau hòa bình hôm nay là biết bao nỗi nhớ, biết bao lời hứa còn dang dở của một thế hệ đã gửi cả tuổi xuân nơi chiến trường.

Hải Phòng02/03/2026Đoàn xã Hà Đông (Đoàn xã Hà Đông)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong buổi sinh hoạt truyền thống, khi được mời kể một kỉ niệm sâu sắc nhất thời lính, bác cựu chiến binh chậm rãi lấy từ túi áo ngực ra một phong thư cũ đã ngả màu vàng.

Bác nói nhỏ:

– “Đây là lá thư bác viết ở dãy Trường Sơn năm ấy… nhưng chưa bao giờ kịp gửi.”

Cả hội trường im lặng.

Bác kể, năm đó đơn vị bác hành quân dọc theo tuyến Đường mòn Hồ Chí Minh. Bom đạn ngày đêm trút xuống. Những cánh rừng xanh bị xé toạc bởi khói lửa. Đêm đến, mọi người mắc võng giữa rừng, ánh đèn pin bọc vải chỉ le lói đủ để viết vài dòng thư.

– “Đêm ấy, bác nhớ nhà lắm…” – bác mỉm cười hiền hậu. – “Nhớ mẹ, nhớ con sông đầu làng, nhớ cả tiếng gà gáy sáng.”

Bác mở phong thư, giọng chậm rãi đọc:

“Mẹ kính yêu!
Con vẫn khỏe. Ở đây rừng sâu lắm, nhưng đồng đội thương nhau như anh em ruột. Mẹ đừng lo cho con. Ngày nào con cũng nghĩ về quê nhà. Con hứa sẽ hoàn thành nhiệm vụ và trở về…”

Bác ngừng lại một chút. Giọng nghẹn đi.

– “Viết đến đó thì còi báo động vang lên.”

Một người lính trong đơn vị chạy đến:

– “Máy bay tới! Tản ra!”

Bác gấp vội lá thư nhét vào túi áo rồi lao vào rừng. Bom nổ liên hồi. Đất đá tung mù mịt. Sau trận bom ấy, đơn vị phải di chuyển gấp trong đêm. Lá thư cứ theo bác suốt những tháng năm chiến đấu.

– “Sao bác không gửi ạ?” – một bạn học sinh khẽ hỏi.

Bác nhìn chúng em:

– “Vì sau đó mẹ bác mất. Khi bác nhận được tin thì đã muộn…”

Cả hội trường lặng đi. Bác vuốt nhẹ tờ giấy đã sờn mép:

– “Bác giữ nó như giữ một phần tuổi trẻ của mình. Mỗi lần đọc lại, bác nhớ rằng mình đã sống những ngày không hối tiếc.”

Bác kể thêm rằng trong những năm tháng gian khổ ấy, những lá thư là nguồn động viên lớn lao. Có người lính đọc thư xong cười suốt cả buổi. Có người lặng lẽ quay đi lau nước mắt. Lá thư không chỉ là lời hỏi thăm, mà còn là sợi dây nối tiền tuyến với hậu phương.

Trước khi kết thúc, bác nói:

– “Các cháu bây giờ nhắn tin, gọi điện dễ dàng lắm. Hồi đó, một lá thư phải đi hàng tháng trời. Nhưng chính vì thế mà từng dòng chữ đều quý giá vô cùng.”

Buổi giao lưu kết thúc, nhưng hình ảnh lá thư vàng úa trong tay bác vẫn in đậm trong tâm trí em. Em hiểu rằng đằng sau hòa bình hôm nay là biết bao nỗi nhớ, biết bao lời hứa còn dang dở của một thế hệ đã gửi cả tuổi xuân nơi chiến trường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn