Bài viết

Lá Thư Gửi Từ Sơn Lương

Lào Cai02/06/2026Đoàn xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai (Đoàn xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Lá Thư Gửi Từ Sơn Lương

Mùa xuân năm ấy, Sơn Lương ngập tràn sắc hoa đào. Những thửa ruộng bậc thang xanh mướt trải dài dưới chân núi, tiếng trẻ em ríu rít vang lên trên con đường đến trường.

Ở cuối bản có một bà cụ tên là Mẩy. Năm nay bà đã gần tám mươi tuổi. Chồng mất sớm, người con trai duy nhất đi làm ăn xa tận miền Nam đã nhiều năm chưa về quê.

Mỗi buổi chiều, bà lại ngồi trước hiên nhà, nhìn về con đường dẫn vào bản.

Người ta hỏi:

– Bà chờ ai vậy?

Bà chỉ cười:

– Tôi chờ thư của con trai.

Nhưng nhiều năm trôi qua, những lá thư ngày càng thưa dần.

Một ngày nọ, cô giáo Lan của trường tiểu học trong xã đến thăm bà. Nhìn căn nhà nhỏ vắng vẻ, cô chợt nảy ra một ý nghĩ.

Hôm sau, cô kể với học sinh trong lớp về bà Mẩy.

Một em học sinh đứng lên hỏi:

– Nếu chú ấy không gửi thư về thì bà buồn lắm phải không cô?

Cô giáo gật đầu.

Từ hôm đó, cả lớp bí mật thực hiện một kế hoạch đặc biệt.

Các em thay nhau viết thư cho bà.

Có lá thư kể về mùa lúa mới trên nương.

Có lá thư kể về tiếng chim hót trên đồi.

Có lá thư chỉ đơn giản là vài dòng hỏi thăm sức khỏe.

Tất cả đều ký tên là:

"Người con của Sơn Lương."

Tuần đầu tiên nhận được thư, bà Mẩy xúc động đến rơi nước mắt.

Tuần thứ hai.

Rồi tuần thứ ba.

Những lá thư tiếp tục đến.

Bà không biết ai gửi nhưng bà cảm thấy mình không còn cô đơn nữa.

Một năm sau, vào dịp tết, một người đàn ông lặng lẽ bước xuống từ chuyến xe cuối ngày.

Đó chính là con trai bà.

Anh đứng lặng trước hiên nhà khi nhìn thấy mẹ đang cẩn thận xếp hàng chục lá thư vào một chiếc hộp gỗ.

– Mẹ vẫn giữ tất cả sao?

Bà gật đầu.

– Những lá thư này giúp mẹ biết rằng quê hương vẫn nhớ đến mẹ.

Người con mở từng lá thư ra đọc.

Anh bất ngờ khi nhận ra nét chữ trẻ con trong từng trang giấy.

Ngày hôm sau, anh tìm đến trường học.

Khi biết câu chuyện phía sau những lá thư ấy, anh lặng người rất lâu.

Rồi anh xin được gặp toàn thể học sinh.

Trước sân trường, anh nói:

– Các cháu đã làm điều mà chú đáng lẽ phải làm từ lâu. Cảm ơn các cháu vì đã thay chú chăm sóc mẹ.

Nhiều học sinh xúc động vỗ tay.

Từ đó, người con quyết định trở về quê hương làm việc gần nhà.

Còn chiếc hộp gỗ đựng những lá thư vẫn được bà Mẩy gìn giữ như báu vật.

Người dân Sơn Lương thường kể lại câu chuyện ấy cho con cháu nghe.

Bởi họ hiểu rằng đôi khi một lá thư không chỉ là vài dòng chữ trên giấy.

Nó có thể là sự quan tâm.

Là tình người.

Là hơi ấm của cả một cộng đồng.

Và cũng giống như những ngọn núi bao quanh Sơn Lương, tình yêu thương giữa con người với con người sẽ luôn bền vững theo năm tháng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn