Lá thư gửi từ thao trường
Tháng 12 năm 1964, chàng trai trẻ Lò Văn Chung rời quê hương khi mùa đông phủ sương trắng núi rừng. Ngày nhập ngũ, mẹ ông gói cho con trai nắm cơm lam và túi muối vừng nhỏ. Trước lúc đi, bà chỉ dặn:
“Làm người lính thì phải sống cho xứng với bản làng.”
Những ngày đầu huấn luyện vô cùng gian khổ. Đêm ngủ võng giữa rừng, mưa lạnh tạt qua từng cơn, nhiều chiến sĩ trẻ nhớ nhà đến bật khóc. Nhưng ông Chung luôn là người động viên đồng đội. Ông hay lấy chiếc khèn nhỏ mang từ quê ra thổi những làn điệu Thái giữa giờ nghỉ, khiến cả đơn vị vơi bớt nỗi nhớ nhà.
Một lần, đơn vị hành quân dài ngày, lương thực cạn dần. Ông Chung nhường phần gạo cuối cùng cho một chiến sĩ bị sốt rét nặng rồi tự mình ăn rau rừng cầm hơi. Hành động giản dị ấy khiến đồng đội nhớ mãi.
Sau nhiều tháng xa quê, ông viết lá thư đầu tiên gửi về Chiềng Pằn 2. Trong thư, ông không kể khó khăn, chỉ nói rằng mình vẫn khỏe và mong ngày chiến thắng để trở về dựng lại nương ngô cùng cha mẹ. Lá thư ấy được gia đình giữ gìn suốt nhiều năm như một kỷ vật thiêng liêng của thời hoa lửa.


