Cựu chiến binh

Lá Thư Gửi Từ Trường Sơn

Ninh Bình13/05/2026Nguyễn Thị Liên (Đoàn phường Đông Hoa Lư)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Nguyễn Văn Hòa, sinh ngày 12 tháng 8 năm 1950, quê quán xã Hải Long, huyện Hải Hậu, tỉnh Nam Định, là một cựu chiến binh từng tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại. Nay đã ngoài bảy mươi tuổi, mỗi khi nhắc lại những năm tháng chiến tranh ác liệt, ánh mắt ông vẫn ánh lên niềm tự hào xen lẫn xúc động.

Năm 1969, khi vừa tròn mười chín tuổi, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, chàng thanh niên Nguyễn Văn Hòa viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Ngày lên đường, mẹ ông chỉ kịp gói cho con trai một nắm cơm nắm muối vừng và dặn:
“Con đi giữ nước, dù có gian khổ thế nào cũng phải sống cho xứng đáng với quê hương.”

Sau ba tháng huấn luyện, ông được biên chế vào đơn vị vận tải thuộc Đoàn 559, làm nhiệm vụ vận chuyển lương thực, đạn dược vào chiến trường miền Nam. Những cung đường Trường Sơn ngày ấy đầy bom đạn. Máy bay Mỹ đánh phá ngày đêm, đất đá tung mù trời, nhiều đoạn đường vừa san lấp xong lại bị cày nát.

Ông Hòa kể rằng có những đêm cả đơn vị phải gùi hàng vượt suối giữa mưa rừng tầm tã. Muỗi vắt bám đầy người, sốt rét rừng khiến nhiều chiến sĩ kiệt sức nhưng không ai bỏ cuộc. Trong ba lô của mỗi người lính khi ấy, ngoài khẩu súng còn có những lá thư từ quê nhà – nguồn động viên lớn nhất giữa chiến trường khốc liệt.

Kỷ niệm khiến ông nhớ nhất là vào mùa hè năm 1972, đơn vị của ông bị máy bay địch tập kích bất ngờ tại một trọng điểm trên đường Trường Sơn. Bom nổ liên tiếp khiến nhiều chiến sĩ hy sinh và bị thương. Giữa làn khói bụi mịt mù, ông cùng đồng đội lao vào cứu hàng và đưa thương binh ra khỏi khu vực nguy hiểm.

Trong trận bom ấy, người bạn thân nhất của ông là chiến sĩ Trần Văn Lợi đã hy sinh khi che chắn cho đồng đội. Trước lúc nhắm mắt, anh Lợi chỉ kịp gửi lại cho ông một lá thư chưa viết xong nhờ chuyển về cho mẹ già ở quê Thanh Hóa.

Ông Hòa nghẹn ngào kể:
“Sau ngày đất nước thống nhất, việc đầu tiên tôi làm là tìm về quê của Lợi để trao tận tay lá thư ấy cho mẹ anh. Bà cụ ôm lá thư mà khóc. Tôi lúc đó cũng không cầm được nước mắt.”

Năm 1975, khi chiến dịch Hồ Chí Minh toàn thắng, ông Nguyễn Văn Hòa cùng đồng đội vỡ òa trong niềm vui ngày đất nước thống nhất. Những người lính trẻ năm xưa ôm nhau giữa tiếng reo hò, nhiều người vừa cười vừa khóc vì nhớ đến những đồng đội đã mãi mãi nằm lại chiến trường.

Rời quân ngũ trở về quê hương, ông Hòa tiếp tục lao động, xây dựng gia đình và luôn tích cực tham gia công tác địa phương. Với ông, ký ức chiến tranh không chỉ là những tháng ngày gian khổ mà còn là bài học về lòng yêu nước, tinh thần đoàn kết và sự hy sinh cao cả của thế hệ cha anh.

Mỗi lần trò chuyện với thanh niên hôm nay, ông thường nhắn nhủ:
“Các cháu sinh ra trong hòa bình phải biết trân trọng độc lập hôm nay. Máu của biết bao người đã đổ xuống để đất nước có được những ngày yên bình.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn