Lá Thư Gửi Từ Trường Sơn
Mùa mưa năm 1968, tuyến đường Trường Sơn chìm trong màn sương đặc quánh. Người lính trẻ tên Lâm ngồi dưới mái tăng đã rách một góc, cẩn thận viết từng dòng thư gửi về cho mẹ. Anh kể rằng rừng già vẫn xanh, đồng đội vẫn khỏe, chỉ giấu đi những cơn sốt rét run người và những trận bom xới tung cả sườn núi.
Đêm ấy, đoàn xe vận tải chuẩn bị vượt trọng điểm. Tiếng máy bay gầm rú như xé toạc màn đêm. Bom rơi liên tiếp, đất đá tung lên đỏ rực. Lâm cùng tiểu đội lao ra cứu những người bị vùi lấp. Một chiến sĩ trẻ bị thương nặng nắm chặt tay anh, chỉ kịp nói: “Đừng để đoàn xe dừng lại…”.
Đến rạng sáng, con đường lại thông. Những chiếc xe tiếp tục lăn bánh về phía Nam mang theo đạn dược và niềm hy vọng. Nhưng Lâm không còn trở lại lán nghỉ. Người ta tìm thấy trong túi áo anh lá thư chưa kịp gửi.
Nhiều năm sau chiến tranh, mẹ anh nhận được lá thư đã úa màu. Bà ngồi bên hiên nhà đọc từng dòng chữ nhòe mực. Ngoài sân, lũ trẻ trong làng nô đùa dưới bầu trời yên bình. Bà hiểu rằng sự bình yên ấy được đổi bằng tuổi trẻ của biết bao người như Lâm.



