LÁ THƯ GỬI TỪ TRƯỜNG SƠN
Câu chuyện kể về những ngày tháng chiến đấu gian khổ của bác sĩ Đặng Thùy Trâm trên chiến trường Quảng Ngãi. Trong bom đạn ác liệt, chị vẫn tận tụy cứu chữa thương binh, động viên đồng đội và luôn giữ niềm tin vào ngày đất nước thống nhất. Những trang nhật ký của chị đã trở thành biểu tượng về lòng yêu nước, sự hy sinh và khát vọng hòa bình của tuổi trẻ Việt Nam.
Những năm cuối thập niên 1960, chiến trường miền Trung vô cùng ác liệt. Bác sĩ Đặng Thùy Trâm rời Hà Nội, tình nguyện vào chiến trường Quảng Ngãi công tác. Cuộc sống nơi đây luôn đối mặt với bom rơi, đạn nổ, thiếu thốn thuốc men và lương thực.
Trong cuốn nhật ký của mình, chị kể về những lần cùng đồng đội khiêng thương binh băng rừng trong đêm tối để tránh máy bay địch. Có những ca mổ phải thực hiện dưới ánh đèn dầu leo lét hoặc ánh đuốc giữa rừng. Dù vô cùng mệt mỏi, chị luôn dành những lời động viên cho các chiến sĩ bị thương và coi họ như người thân trong gia đình.
Có lần, sau một trận càn lớn, nhiều thương binh được đưa về trạm xá. Thuốc kháng sinh gần như đã cạn, bông băng cũng không còn đủ. Chị và các đồng đội phải tận dụng mọi vật liệu có thể để cứu người. Trong nhật ký, chị viết về niềm tin rằng rồi đây đất nước sẽ hòa bình, nhân dân sẽ được sống trong những ngày yên vui.
Ngày 22 tháng 6 năm 1970, trên đường công tác, bác sĩ Đặng Thùy Trâm anh dũng hy sinh khi mới 27 tuổi. Cuốn nhật ký của chị được một người lính Mỹ giữ lại thay vì tiêu hủy vì nhận ra giá trị nhân văn của nó. Nhiều năm sau, cuốn nhật ký được trao trả cho gia đình và xuất bản, giúp nhiều thế hệ hiểu hơn về sự hy sinh của lớp người đi trước.


