Khác

“LÁ THƯ GỬI TỪ TUỔI HAI MƯƠI” (1)

Có những mùa hè đi qua để lại tiếng ve. Có những mùa hè đi qua để lại màu phượng đỏ. Nhưng cũng có những mùa hè đi qua, để lại cả một phần máu thịt của dân tộc. Người ta gọi đó là “thời hoa lửa”. Tôi từng nghĩ chiến tranh là điều gì đó rất xa xôi, chỉ tồn tại trong những trang sách Lịch sử dày đặc con số và năm tháng. Cho đến một ngày, tôi vô tình đọc được một lá thư cũ đã úa vàng trong chiếc hộp gỗ của ông ngoại. Lá thư ấy được viết bởi người anh trai của ông — một người lính đã mãi mãi nằm lại

Đà Nẵng05/07/2026Phùng Nguyễn Phương Trâm (Điện Bàn Đông)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những mùa hè đi qua để lại tiếng ve. Có những mùa hè đi qua để lại màu phượng đỏ. Nhưng cũng có những mùa hè đi qua, để lại cả một phần máu thịt của dân tộc.

Người ta gọi đó là “thời hoa lửa”.

Tôi từng nghĩ chiến tranh là điều gì đó rất xa xôi, chỉ tồn tại trong những trang sách Lịch sử dày đặc con số và năm tháng. Cho đến một ngày, tôi vô tình đọc được một lá thư cũ đã úa vàng trong chiếc hộp gỗ của ông ngoại.

Lá thư ấy được viết bởi người anh trai của ông — một người lính đã mãi mãi nằm lại ở tuổi hai mươi.

“Má à,
Nếu ngày con trở về, má nhớ nấu cho con nồi canh chua cá lóc như hồi nhỏ nghen má. Con nhớ tiếng má gọi mỗi chiều, nhớ cây khế sau nhà và nhớ cả tiếng cười của em Út…”

Những dòng chữ nguệch ngoạc, nét mực đã nhòe đi theo năm tháng, vậy mà từng câu từng chữ vẫn khiến tim tôi nghẹn lại.

Anh viết lá thư ấy vào năm 1972, giữa lúc chiến trường khốc liệt nhất.

Không có điện thoại.
Không có mạng xã hội.
Không có những cuộc gọi video để nhìn thấy người thân.

Điều duy nhất họ có thể gửi cho gia đình là vài trang giấy mỏng chứa đầy thương nhớ.

Tôi khẽ chạm tay lên lá thư. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu rằng: những người lính năm xưa cũng từng là những chàng trai rất trẻ. Họ cũng biết sợ hãi, biết nhớ nhà, biết mơ về tương lai.

Họ không sinh ra để trở thành anh hùng.

Nhưng Tổ quốc cần, họ đã chọn bước vào lửa đỏ của chiến tranh bằng tất cả lòng yêu nước và tuổi trẻ của mình.

Tôi hỏi ông ngoại:

— “Ông có giận bác không, khi bác bỏ lại gia đình để đi chiến đấu?”

Ông im lặng rất lâu rồi mới trả lời:

— “Không ai muốn người thân mình ra chiến trường cả. Nhưng nếu lúc đó ai cũng sợ chết, thì làm gì có hòa bình cho con hôm nay.”

Câu nói ấy khiến tôi lặng người.

Hóa ra hòa bình chưa bao giờ là điều tự nhiên mà có.

Nó được đánh đổi bằng những tuổi xuân còn dang dở. Bằng những giấc mơ chưa kịp thực hiện. Bằng nước mắt của mẹ già, bằng sự chờ đợi mỏi mòn của những người vợ trẻ và bằng cả máu của biết bao người lính vô danh.

Ngày hôm sau, tôi cùng ông đến nghĩa trang liệt sĩ.

Trời tháng Bảy nắng gắt. Những hàng cây đứng im lặng như đang canh giữ một miền ký ức thiêng liêng. Trên những bia mộ trắng, có người còn tên, có người chỉ ghi vỏn vẹn dòng chữ:

“Liệt sĩ chưa biết tên.”

Tôi bỗng thấy sống mũi cay cay.

Họ đã nằm xuống khi còn rất trẻ. Có người chưa kịp nắm tay người mình thương. Có người chưa một lần được nhìn thấy đứa con chào đời. Có người ra đi mà cha mẹ mãi mãi không biết nơi con mình ngã xuống.

Tuổi hai mươi của họ không có những buổi cà phê cùng bạn bè, không có những ước mơ đại học hay những chuyến đi tuổi trẻ.

Tuổi hai mươi của họ là hành quân trong mưa bom, là những đêm ngủ giữa rừng sâu, là sẵn sàng hy sinh để lá cờ đỏ sao vàng vẫn tung bay trên bầu trời Tổ quốc.

Đứng giữa nghĩa trang rộng lớn ấy, tôi chợt thấy mình thật nhỏ bé.

Chúng tôi hôm nay được sống trong hòa bình, được học tập, được theo đuổi ước mơ, được cười nói vô tư dưới bầu trời yên bình — tất cả đều bắt đầu từ sự hy sinh của những con người năm ấy.

Có người nói thế hệ trẻ ngày nay sống vô tâm, chỉ biết mạng xã hội và những điều phù phiếm.

Nhưng tôi nghĩ không phải vậy.

Chỉ cần được lắng nghe những câu chuyện của quá khứ, chúng tôi sẽ hiểu rằng mình cần sống tốt hơn, trách nhiệm hơn và biết trân trọng hiện tại hơn.

Bởi mỗi con đường bình yên hôm nay đều từng đi qua khói lửa.

Trước khi rời nghĩa trang, ông ngoại đặt lên mộ bác một bó hoa cúc trắng.

Ông nói rất khẽ:

— “Anh Hai à, đất nước mình hòa bình rồi.”

Tôi nhìn đôi mắt đã đục màu thời gian của ông, bất chợt thấy trong đó vừa có niềm tự hào, vừa có cả một nỗi nhớ không bao giờ nguôi.

Có những người đã đi qua chiến tranh nhưng chiến tranh chưa bao giờ rời khỏi họ.

Nó nằm trong ký ức.
Trong những giấc mơ giữa đêm khuya.
Trong những lá thư cũ úa màu năm tháng.

Và trong cả những trái tim thế hệ trẻ hôm nay — những người đang học cách biết ơn quá khứ để sống xứng đáng với hiện tại.

“Thời hoa lửa” đã lùi xa.

Nhưng ngọn lửa của lòng yêu nước, của sự hy sinh và tinh thần dân tộc sẽ mãi không bao giờ tắt.

Bởi có những câu chuyện không chỉ để nhớ.

Mà còn để biết sống đẹp hơn mỗi ngày.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn