LÁ THƯ GỬI VỀ PHÚC THỌLÁ THƯ GỬI VỀ PHÚC THỌ
Cuộc sống của người lính nơi biên giới những năm cuối thập niên 70 vô cùng thiếu thốn. Không điện thoại, không mạng xã hội, mọi tình cảm đều gửi gắm qua những lá thư tay.
Cựu chiến binh Lê Thúy Hiệp vẫn còn nhớ như in buổi chiều nhận được thư nhà.
“Người liên lạc vừa đến là tôi chạy ngay ra nhận thư. Nhìn nét chữ của mẹ mà nước mắt cứ muốn trào ra.”
Trong thư, mẹ kể mùa lúa năm ấy được mùa. Cả gia đình đều khỏe mạnh và động viên bác yên tâm công tác.
Bác kể:
“Tôi đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần. Tối đến còn đọc cho mấy anh em cùng nghe.”
Điều đặc biệt là lá thư ấy đã trở thành nguồn động viên chung cho cả tiểu đội. Những người lính trẻ xa nhà đều tìm thấy trong đó hình bóng gia đình mình.
Một đồng đội nói đùa:
“Thư của anh Hiệp mà làm cả tiểu đội đỡ nhớ nhà.”
Tiếng cười vang lên giữa doanh trại đơn sơ.
Những ngày sau đó, bác lại tiếp tục cùng đồng đội thực hiện nhiệm vụ tuần tra, huấn luyện và bảo vệ địa bàn. Trong túi áo ngực luôn có lá thư của mẹ.
“Có những hôm đi làm nhiệm vụ trở về mệt mỏi, tôi lại lấy thư ra đọc. Chỉ vài dòng chữ thôi mà thấy có thêm sức mạnh.”
Ngày xuất ngũ năm 1982, trong hành trang trở về quê hương Phúc Thọ, bác vẫn mang theo lá thư ấy.
Đến hôm nay, dù giấy đã ngả màu theo thời gian, nhưng ký ức về những dòng chữ thân thương vẫn luôn sống mãi trong trái tim người cựu chiến binh. Đó là tình yêu gia đình, là hậu phương vững chắc đã tiếp thêm nghị lực cho người lính hoàn thành nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc trong những năm tháng đầy gian khó.



