LÁ THƯ GỬI VỀ QUÊ BIỂN
Trong những năm công tác xa quê tại biên giới phía Bắc, bác Trịnh Văn Thành thường viết thư gửi về gia đình ở xã Hoằng Thanh để báo tin bình an. Những dòng thư giản dị chứa đựng nỗi nhớ quê hương, tình cảm gia đình và nghị lực của người lính nơi tuyến đầu. Ký ức về những lá thư năm ấy vẫn luôn được bác trân trọng đến hôm nay.
Người viết nhận ra rằng trong những năm tháng chưa có điện thoại như bây giờ, những lá thư chính là cầu nối tình cảm của người lính với quê hương. Đối với bác Trịnh Văn Thành, những lần ngồi viết thư gửi về gia đình luôn là khoảnh khắc rất xúc động. “Hồi đó chỉ trông vào thư từ thôi,” bác kể chậm rãi. Do điều kiện liên lạc khó khăn nên mỗi lần muốn hỏi thăm gia đình, các chiến sĩ đều phải viết thư tay. “Ai cũng mong nhận được thư nhà,” bác nói. Người viết hình dung người lính trẻ ngồi dưới ánh đèn nhỏ trong lán giữa rừng để viết từng dòng chữ gửi về quê biển. “Viết thư vào buổi tối,” bác nhớ lại. Sau những giờ làm nhiệm vụ vất vả, bác thường tranh thủ thời gian rảnh để viết thư cho bố mẹ. “Tôi chỉ muốn gia đình yên tâm,” bác kể. Trong thư, bác kể về cuộc sống trong đơn vị và dặn gia đình giữ gìn sức khỏe. “Không dám kể chuyện khó khăn,” bác cười nhẹ. Người viết cảm nhận rõ tình cảm giản dị nhưng rất sâu sắc của người lính dành cho gia đình nơi quê nhà. Điều khiến bác nhớ nhất là cảm giác hồi hộp khi chờ thư hồi âm. “Nghe có thư là mừng lắm,” bác nói. Mỗi lần nhận được thư từ quê gửi lên, bác đều đọc rất nhiều lần. “Đọc xong thấy đỡ nhớ nhà hơn,” bác kể. Có những lá thư bác cất giữ cẩn thận suốt nhiều năm sau khi xuất ngũ. “Giờ vẫn còn giữ vài lá,” bác cười nhẹ. Người viết nhận ra rằng những dòng thư mộc mạc năm ấy đã trở thành kỷ vật quý giá theo người lính suốt cuộc đời. Nhiều đêm sau khi viết thư xong, bác lại ngồi nhớ về quê hương xã Hoằng Thanh với tiếng sóng biển quen thuộc. “Xa quê mới thấy thương quê nhiều hơn,” bác nói. Giữa núi rừng biên giới lạnh giá, những lá thư giúp người lính cảm thấy gần gia đình hơn. “Như có quê nhà ở bên cạnh,” bác kể. Sau này trở về quê hương, mỗi lần nhìn lại những lá thư cũ, bác lại nhớ về quãng đời quân ngũ đầy gian khó nhưng rất đáng tự hào. “Ký ức ấy không bao giờ quên,” bác nói chậm rãi. Trong căn nhà nhỏ nơi quê biển, những lá thư năm xưa vẫn được bác cất giữ như một phần tuổi trẻ đầy yêu thương và trách nhiệm. “Đó là kỷ vật rất quý với tôi,” bác kể. Chiều xuống trên quê hương, tiếng sóng biển vang xa như hòa cùng nhịp ký ức của một thời hoa lửa. Cuối câu chuyện, bác Trịnh Văn Thành nhẹ nhàng nói: “Dù ở nơi xa đến đâu, người lính vẫn luôn hướng về quê hương và gia đình.”



