Bài viết

Lá thư gửi về từ dốc Trăng Rằm

Thôn Phước Hòa nằm nép bên triền núi Trường Sơn, nơi những con suối mùa khô trong vắt như pha lê. Giữa thôn có một căn nhà gỗ nhỏ, nơi bà Lựu – mẹ của liệt sĩ Ngô Thành Phương – sống một mình suốt hơn ba mươi năm nay. Mỗi lần đoàn viên xã đến thăm, bà thường chỉ mỉm cười hiền hậu, bảo rằng: “Mẹ vẫn khỏe. Chỉ là lâu lâu nhớ nó quá.” Nhưng ít ai biết, sau tấm tủ thờ cũ kĩ, bà vẫn giữ một lá thư cháy sém góc, nét mực mờ đi vì thời gian. Lá thư ấy, bà gọi là “lá thư gửi dở”. Buổi sinh hoạt “Tiếp b

Quảng Trị02/12/2025Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thôn Phước Hòa nằm nép bên triền núi Trường Sơn, nơi những con suối mùa khô trong vắt như pha lê. Giữa thôn có một căn nhà gỗ nhỏ, nơi bà Lựu – mẹ của liệt sĩ Ngô Thành Phương – sống một mình suốt hơn ba mươi năm nay. Mỗi lần đoàn viên xã đến thăm, bà thường chỉ mỉm cười hiền hậu, bảo rằng: “Mẹ vẫn khỏe. Chỉ là lâu lâu nhớ nó quá.”

Nhưng ít ai biết, sau tấm tủ thờ cũ kĩ, bà vẫn giữ một lá thư cháy sém góc, nét mực mờ đi vì thời gian. Lá thư ấy, bà gọi là “lá thư gửi dở”.

Buổi sinh hoạt “Tiếp bước truyền thống” của Đoàn xã tháng 10 năm ấy, Chi đoàn Phước Hòa quyết định dựng lại câu chuyện của anh Phương để giáo dục đoàn viên trẻ. Và chính lúc đó, Minh – một đoàn viên mới 20 tuổi – đã tìm thấy ý nghĩa thật sự của hai chữ “Thời hoa lửa”.

Ngô Thành Phương nhập ngũ năm 1972, khi mới vừa tròn mười tám. Phương là Bí thư Chi đoàn thôn, sáng sủa, nhanh nhẹn, hát hay lại siêng làm việc. Hôm Phương khoác ba lô lên đường, cả xóm tiễn chân mà ai cũng tin rằng thằng nhỏ gan lì, lanh lợi đó kiểu gì cũng sống sót trở về.

Nhưng chiến trường không giống những điều người ta tưởng.

Dốc Trăng Rằm – nơi đơn vị Phương đóng quân – là điểm chốt hiểm yếu trên tuyến đường vận chuyển. Không đêm nào không bom. Đất rung liên hồi, trời rực sáng. Đôi khi giữa khói lửa ấy, tiếng người gọi nhau chỉ nghe được vài âm, còn lại bị nuốt chửng bởi tiếng nổ.

Một đêm tháng 11, đơn vị Phương bị vây pháo. Phương cùng ba chiến sĩ trẻ chui xuống hầm cá nhân, cố thủ. Nhưng một quả bom bi rơi sát miệng hầm, khiến Phương bị thương nặng. Máu chảy xuống ướt cả chiếc khăn tay mẹ thêu cho cậu.

Trong cơn đau ngắt quãng, Phương lấy bút viết thư gửi về nhà. Lá thư chỉ kịp viết nửa trang.

“Mạ thương, con vẫn còn mạnh mẽ, đừng lo. Ở đây gian khổ lắm, nhưng mạ ơi, tụi con thương nhau như ruột thịt.
Hôm qua đơn vị mất thêm hai người, nhưng ai cũng tin ngày thống nhất không còn xa nữa…”

Ngay câu cuối, nét chữ kéo dài rồi đứt hẳn. Quả bom thứ hai nổ. Phương không kịp viết thêm một chữ nào nữa.

Khi Minh đọc lá thư ấy trong buổi sinh hoạt Đoàn, đôi tay cậu run lên. Không phải vì sợ, mà vì cảm giác rất lạ: một người chỉ hơn mình có vài tuổi lúc ra trận, nhưng lại mang trong mình một bản lĩnh lớn hơn rất nhiều.

Minh hỏi bà Lựu:

“Bà ơi… Bà có buồn không?”

Bà mỉm cười, mắt nhìn xa xăm:

“Có chứ. Nhiều khi nhớ nó đến mức ngồi không nổi. Nhưng mẹ tự hào. Nó là thanh niên, nó đi giữ nước. Mẹ chỉ tiếc… nó chưa viết xong thư.”

Minh ngập ngừng:

“Bà ơi… cháu có thể viết tiếp phần còn lại được không? Cháu muốn viết thay anh Phương, viết phần mà anh chưa kịp nói.”

Bà nhìn Minh, rồi đặt lá thư vào tay cậu:

“Cháu viết nhé. Viết để thanh niên sau này biết tuổi trẻ xưa sống như rứa.”

Đêm đó, Minh ngồi trong căn nhà nhỏ, nhìn lá thư cháy sém và viết:

“Mạ ơi, nếu con không kịp về, mạ đừng buồn.
Con gửi tuổi trẻ của con lại đây – nơi những đồng đội đang đứng lên vì đất nước mình.
Sau này, khi hoà bình, mạ hãy kể cho con cháu nghe rằng:
Ngày xưa, có những đứa trẻ đã đi qua thời hoa lửa bằng tất cả niềm tin, bằng trái tim trong veo mà không cần đòi hỏi gì cho bản thân.”

Khi Minh đọc phần mình viết cho bà Lựu, bà khóc. Không phải khóc vì buồn, mà vì bà cảm nhận được rằng:
Thế hệ trẻ hôm nay vẫn còn người hiểu, người trân trọng, và người tiếp tục ngọn lửa mà con bà đã để lại.

Cuối buổi sinh hoạt Đoàn, Minh viết lên bảng dòng chữ lớn:

“Thời hoa lửa không chỉ là ký ức. Nó là lời nhắc nhở để chúng ta sống đẹp hơn từng ngày.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Lá thư gửi về từ dốc Trăng Rằm | Câu chuyện thời hoa lửa