Bài viết

Lá Thư Gửi Về Từ Trạm Xá Rừng

Lào Cai21/05/2026đoàn phường trung tâm (đoàn phường trung tâm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện này được một cựu chiến binh kể lại trong buổi gặp mặt truyền thống. Ông mang theo một phong thư cũ, giấy đã ngả màu vàng, góc thư còn dính vết ố của thời gian. Ông nói: “Bức thư này không phải của tôi viết… mà là của cô y tá đã viết thay tôi, trong lúc tôi không còn đủ sức cầm bút.” Ngày ấy, ông là lính thông tin, làm nhiệm vụ giữ liên lạc giữa các đơn vị trong rừng sâu. Một lần hành quân, đơn vị ông bị phục kích. Ông bị thương ở tay và vai, ngã xuống giữa đoạn đường lầy lội. Khi tỉnh lại, ông đã ở trong một trạm xá dã chiến nhỏ. Trạm chỉ là một căn hầm đất thấp, ánh đèn dầu leo lét, xung quanh là tiếng rừng và tiếng bước chân gấp gáp của những người ra vào. Người chăm sóc ông là một cô y tá trẻ, gầy nhưng nhanh nhẹn. Cô không hỏi nhiều, chỉ tập trung xử lý vết thương, thay băng, truyền dịch. Ông nhớ lúc đó mình rất yếu, nhiều lúc không mở nổi mắt. Nhưng có một điều ông nhớ rõ: cô luôn giữ một quyển sổ nhỏ bên cạnh, ghi chép từng ca thương binh. Một buổi tối, khi ông tỉnh lại, cô nói: “Anh còn sống là tốt rồi. Gia đình anh có muốn gửi tin không?” Ông cố gắng nói địa chỉ, nhưng rồi lại thiếp đi vì kiệt sức. Sáng hôm sau, cô đưa cho ông một mảnh giấy. Trên đó là nét chữ của cô: “Đã liên lạc được với gia đình. Anh đang được điều trị an toàn tại trạm xá.” Ông ngạc nhiên: “Em viết thay tôi à?” Cô gật đầu: “Anh không viết được thì em viết. Nhưng người nhận vẫn là gia đình anh.” Sau này ông mới biết, trong chiến tranh, không phải lúc nào cũng có điều kiện gửi thư đầy đủ. Nhiều khi chính các y tá, giao liên phải viết thay, ghi thay lời nhắn cuối cùng cho những người không còn sức. Có một lần khác, một thương binh nặng được đưa về trạm, không kịp nói tên người thân. Chính cô y tá ấy đã ngồi rất lâu bên giường bệnh, cố gắng ghi lại từng lời anh thều thào, để sau này tìm cách gửi về hậu phương. Ông kể: “Cô ấy không chỉ chữa vết thương trên người. Cô ấy còn nối lại những đoạn đứt của cuộc đời.” Sau khi ông hồi phục, đơn vị chuyển ông đi. Ông chỉ kịp chào cô y tá một lần rất ngắn ở cửa hầm. Cô vẫn bận rộn, vẫn cúi xuống từng cáng thương binh khác, không kịp quay lại nhìn lâu. Nhiều năm sau hòa bình, ông giữ lại bức thư ấy như một kỷ vật. Ông nói: “Tôi không nhớ rõ khuôn mặt cô ấy nữa. Nhưng tôi nhớ cảm giác được ai đó viết thay mình một điều quan trọng nhất trong đời—rằng mình vẫn còn sống để có người chờ.” Ngoài hiên, gió nhẹ thổi qua những tán cây. Lá thư cũ trong tay ông khẽ rung, như thể ký ức năm xưa vẫn còn đang tiếp tục được viết dở.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn