Lá thư gửi về từ trận tuyến
Trong không khí trang nghiêm và ấm áp của buổi gặp mặt truyền thống do Đoàn thanh niên xã Hoằng Hóa tổ chức tại nhà bác Nguyễn Huy Nghiêu (sinh năm 1950, trú tại thôn Trù Ninh), chúng tôi đã có dịp lắng nghe câu chuyện đầy cảm động về những lá thư từ phương Nam gửi về hậu phương quê nhà. Bác Nghiêu nhẹ nhàng nhấp ngụm trà xanh, đôi mắt nhìn xa xăm như đang tìm lại hình bóng của một thời tuổi trẻ sôi nổi: “Hồi ấy, ở chiến trường miền Nam mưa bom bão đạn, niềm vui lớn nhất của người lính chúng bác mỗi khi chiều về không phải là được nghỉ ngơi, mà là nghe tiếng anh giao liên hô tên nhận thư nhà. Bác còn nhớ như in bức thư đầu tiên nhận được sau gần nửa năm bặt vô âm tín, trang giấy học trò nhàu nát, mực nhòe đi vì mồ hôi và cả nước mắt của mẹ ở quê nhà Trù Ninh gửi vào. Mẹ viết rằng ở nhà mọi người vẫn bình yên, hợp tác xã mùa này lúa tốt lắm, mẹ và các em ở nhà luôn ngóng tin con và tin ngày chiến thắng trở về. Đọc từng dòng chữ viết tay run run của mẹ mà tim bác thắt lại, thương mẹ già tần tảo một nắng hai sương ở quê nhà nuôi các em, lo lắng cho con trai đang ở chốn hiểm nguy. Bác đã nâng niu bức thư ấy như một bảo vật, gấp gọn gàng cẩn thận rồi cất kỹ vào lớp túi áo ngực trái – nơi gần trái tim nhất, để mỗi khi đối mặt với hiểm nguy, gian khổ, bác lại lấy ra đọc lại như một nguồn tiếp sức mạnh mẽ vượt qua tất cả. Bức thư chiến trường ấy không chỉ là nhịp cầu nối liền giữa tiền tuyến và hậu phương, mà còn là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn người lính giữa chốn chiến trường lạnh lẽo.” Lắng nghe những chia sẻ chân tình ấy của bác Nghiêu, thế hệ trẻ chúng tôi mới thấm thía hết nỗi gian truân và tình mẫu tử thiêng liêng, để rồi tự hứa sẽ sống trách nhiệm hơn với gia đình và quê hương.



