Người có công giúp đỡ cách mạng

LÁ THƯ KHÔNG BAO GIỜ CŨ

LÁ THƯ KHÔNG BAO GIỜ CŨ

Quảng Ngãi29/03/2026PHƯỜNG TRÀ CÂU (Trường Tiểu học Phổ Quang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi tìm thấy lá thư ấy vào một buổi chiều mưa.

Nó nằm lặng lẽ trong chiếc hộp gỗ cũ kỹ của ông ngoại – người lính đã đi qua chiến tranh mà tôi chỉ kịp gặp vài lần khi còn nhỏ. Lá thư đã ngả vàng, mép giấy sờn đi theo năm tháng, nhưng nét chữ vẫn rõ ràng, nắn nót.

“Má ơi, con vẫn khỏe…”

Tôi khựng lại. Không phải nét chữ của ông. Tôi hỏi mẹ. Mẹ nhìn lá thư thật lâu rồi khẽ nói: “Đó là thư của chú con – em trai ông. Chú hy sinh khi còn rất trẻ.”

Tối hôm ấy, tôi ngồi đọc lại từng dòng chữ. Người lính trẻ ấy kể về những ngày hành quân gian khổ, về những cơn mưa rừng xối xả, về những đêm nằm nghe tiếng côn trùng mà nhớ nhà da diết. Nhưng giữa những dòng chữ ấy, không có một lời than vãn.

“Má đừng lo cho con. Ở đây, tụi con thương nhau như anh em. Con chỉ mong đất nước mình sớm hòa bình để được về ăn cơm với má.”

Tôi chợt nhận ra… đó không chỉ là một lá thư. Đó là cả một trái tim.

Ngày hôm sau, tôi mang lá thư đến trường, đọc trong buổi sinh hoạt Đoàn. Khi tôi đọc đến đoạn cuối, giọng bỗng nghẹn lại:

“Nếu con không về, má đừng buồn. Con đi vì Tổ quốc mình.”

Cả căn phòng im lặng. Không ai nói gì, nhưng tôi thấy rõ trong mắt mỗi người là một nỗi xúc động khó tả.

Lúc ấy, tôi hiểu ra điều mà trước giờ mình chưa từng nghĩ sâu đến:
Chiến tranh không chỉ là những trang sách. Nó là những con người thật – đã sống, đã yêu thương, đã hy sinh.

Tôi gấp lá thư lại, cẩn thận như đang giữ một điều gì đó rất thiêng liêng.

Ngoài trời, mưa đã tạnh.
Nhưng trong lòng tôi, có một điều vừa thức dậy.

Một lá thư – tưởng chừng đã cũ –
lại làm sống dậy cả một thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
LÁ THƯ KHÔNG BAO GIỜ CŨ | Câu chuyện thời hoa lửa