Lá thư không bao giờ gửi (1)
Mai làm y tá chiến trường, chăm sóc thương binh trong hầm dã chiến. Mỗi đêm, khi bom ngớt, Mai lại viết thư cho người yêu ngoài mặt trận khác, kể chuyện rừng, chuyện người lính, và cả nỗi nhớ âm thầm. Nhưng tất cả những lá thư ấy, Mai đều cất trong ba lô, chưa từng gửi.
Một ngày, hầm bị bom đánh sập. Mai dùng thân mình che cho thương binh, giữ đến hơi thở cuối cùng. Sau trận bom, đồng đội tìm thấy ba lô của Mai, bên trong là xấp thư chưa kịp gửi, giấy đã ngả màu, nhưng chữ viết vẫn ngay ngắn, dịu dàng.
Người ta đem chôn Mai bên triền đồi đầy hoa dại. Những lá thư được giữ lại như kỷ vật, để nhắc rằng trong khói lửa chiến tranh, vẫn có những trái tim yêu thương thầm lặng, nở hoa bằng sự hy sinh.



