LÁ THƯ KHÔNG BAO GIỜ GỬI
Đêm trước giờ hành quân, người lính ngồi dưới ánh đèn dầu viết thư về cho mẹ.
Anh kể đơn vị vẫn khỏe.
Kể rằng rừng Trường Sơn nhiều hoa lạ.
Kể rằng khi đất nước thống nhất sẽ về sửa lại mái nhà đã cũ.
Viết xong, anh gấp lá thư cẩn thận bỏ vào túi áo.
Sáng hôm sau, đơn vị nhận lệnh lên đường gấp.
Lá thư chưa kịp gửi.
Nhiều năm sau chiến tranh, khi đồng đội trao lại những kỷ vật còn giữ được, gia đình mới biết người con của mình đã từng viết một bức thư như thế.
Tờ giấy đã úa vàng.
Mực đã nhòe theo năm tháng.
Nhưng từng dòng chữ vẫn còn nguyên tình yêu dành cho quê hương và gia đình.
Thông điệp


