LÁ THƯ KHÔNG BAO GIỜ GỬI
LÁ THƯ KHÔNG BAO GIỜ GỬI
Trong balô của một nữ thanh niên xung phong ở Hang Tám Cô, đồng đội sau này tìm thấy một mảnh giấy nhỏ đã nhàu nát. Đó là lá thư chưa kịp gửi về quê. Nét chữ còn non, nghiêng nghiêng, viết vội trong những đêm Trường Sơn mưa bom.
Em viết về con đường đang làm, về rừng già, về những đêm nằm trong hang nghe bom nổ rung trời. Em nói mình vẫn khỏe, vẫn cười, vẫn tin ngày chiến thắng. Cuối thư, em nhắn mẹ đừng lo, “con gái mẹ lớn rồi”.
Lá thư ấy không bao giờ đến được tay người mẹ. Nhưng nó đã trở thành chứng tích lặng lẽ cho một thế hệ thanh niên sống vội, yêu thương sâu và hy sinh trọn vẹn.
Hang Tám Cô không chỉ chôn vùi tám con người, mà còn chôn vùi biết bao ước mơ chưa kịp nói thành lời.


