Người có công giúp đỡ cách mạng

Lá Thư Không Bao Giờ Gửi

Chiến tranh có thể chia cắt con người, nhưng tình cảm gia đình và những lời yêu thương vẫn vượt qua mọi khoảng cách.

Hải Phòng07/03/2026Bùi Đức Tân (xã Nghi Dương)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nam là một người lính trẻ rời quê khi mới mười chín tuổi. Trước ngày lên đường, anh hứa với mẹ sẽ viết thư thường xuyên. Nhưng chiến trường khốc liệt khiến những lá thư hiếm khi được gửi đi.

Mỗi khi có chút thời gian rảnh, Nam lại ngồi bên bìa rừng và viết. Anh kể cho mẹ nghe về đồng đội, về những đêm hành quân dài, và cả nỗi nhớ nhà. Nhưng nhiều lá thư chỉ được gấp lại và cất vào túi áo vì không có cách nào gửi đi.

Một trận chiến lớn xảy ra. Khi đơn vị rút lui, Nam bị thương nặng. Đồng đội tìm thấy trong ba lô của anh một xấp thư chưa gửi, buộc bằng sợi dây nhỏ. Họ mang những lá thư đó về quê anh.

Ngày người lính trong đơn vị tìm đến nhà Nam, mẹ anh run run mở từng lá thư. Trong đó có những lời giản dị: “Mẹ đừng lo cho con. Con vẫn khỏe.”, “Con nhớ bữa cơm mẹ nấu.”, “Khi chiến tranh kết thúc, con sẽ về trồng lại vườn sau nhà.”

Người mẹ đọc hết những lá thư ấy trong im lặng. Bà biết con mình sẽ không trở về, nhưng từng dòng chữ khiến bà cảm thấy anh vẫn đang ở đâu đó rất gần.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn