“Lá thư không bao giờ gửi”
“Lá thư không bao giờ gửi”
Sau ngày đất nước hòa bình, người ta tìm đến nhà bà vào một buổi chiều muộn — cái giờ mà nắng đã dịu, chỉ còn lại ánh vàng chênh chếch rơi trên mái hiên cũ.
Họ mang theo một chiếc túi vải bạc màu.
Không ai nói nhiều. Chỉ nhẹ nhàng đặt vào tay bà, như trao lại một phần ký ức đã đi rất xa.
“Của anh… gửi về cho gia đình.”
Bà không hỏi thêm điều gì. Chỉ gật đầu, rồi ôm chiếc túi vào lòng, chặt như sợ nó biến mất.
Đợi mọi người về hết, bà mới chậm rãi mở ra.
Bên trong không có nhiều.
Một cuốn sổ nhỏ, gáy đã sờn.
Và vài tờ giấy gấp lại nhiều lần, mép giấy quăn đi, loang lổ những vết ố không rõ là mưa, hay mồ hôi, hay một điều gì khác.
Bà cầm tờ đầu tiên.
Mở ra.
Nét chữ quen thuộc — hơi nghiêng, còn vụng về, như ngày nó mới tập viết.
“Má ơi, ở đây con vẫn khỏe…”
Bà dừng lại một chút.
Đưa tay chạm nhẹ lên dòng chữ, như chạm vào bàn tay của người đã viết ra nó.
Bức thứ hai.
“Má đừng lo cho con. Ở đây anh em thương nhau lắm…”
Bức thứ ba.
Chỉ có vài dòng ngắn ngủi.
“Bao giờ xong giặc, con về. Má nhớ giữ sức…”
Có bức viết dở.
Câu cuối cùng dừng lại giữa chừng.
Như thể người viết vừa đứng lên, chưa kịp viết tiếp.
Không có lá nào có ngày gửi.
Không có dấu bưu điện.
Không có hồi âm.
Chúng chưa từng rời khỏi nơi nó được viết.
Chưa từng đến tay người nhận… cho đến tận bây giờ.
Bà ngồi rất lâu.
Không khóc.
Chỉ đọc.
Đọc lại từng chữ, từng dòng, rất chậm — như sợ đọc nhanh quá thì giọng nói quen thuộc kia sẽ tan đi mất.
Có chỗ chữ nhòe, bà phải nheo mắt nhìn thật kỹ.
Có chỗ giấy rách, bà vuốt lại cẩn thận.
Có lúc, môi bà khẽ mấp máy, như đang trả lời.
Nhưng căn nhà vẫn lặng.
Chỉ có tiếng gió lùa qua vách.
Đọc xong, bà gấp từng lá lại.
Ngay ngắn.
Cẩn thận.
Đặt vào túi như cũ.
Rồi buộc lại.
Từ hôm đó, chiếc túi vải không còn được cất sâu trong rương nữa.
Bà để nó ở một góc quen thuộc, nơi mỗi ngày đều có thể nhìn thấy.
Mỗi năm, đến đúng ngày con trai bà rời nhà lên đường, bà lại mang túi ra.
Không cần ai nhắc.
Cũng không bao giờ quên.
Bà mở túi.
Lấy từng lá thư ra.
Vẫn theo thứ tự cũ.
Vẫn chậm rãi như lần đầu tiên.
Ngoài sân, mọi thứ vẫn vậy — nắng, gió, tiếng người qua lại.
Chỉ có một điều không thay đổi.
Những lá thư ấy… vẫn không có người gửi.
Và người nhận… vẫn ngồi đó.
Đợi.
Không phải để nhớ lại.
Mà như để — trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy — tin rằng mình vừa nhận được thư từ con.
Như thể ở một nơi nào đó rất xa…
Nó vẫn đang viết.
Và vẫn đang tìm đường gửi về.


