LÁ THƯ KHÔNG BAO GIỜ GỬI
LÁ THƯ KHÔNG BAO GIỜ GỬI
Trong căn phòng nhỏ, bác Lâm lấy từ chiếc hộp gỗ cũ một phong thư đã úa màu.
Điều lạ là phong bì chưa từng dán.
Tôi hỏi:
"Sao bác không gửi?"
Bác im lặng khá lâu rồi kể.
Đó là lá thư bác viết cho mẹ trước khi bước vào trận đánh lớn.
Trong thư chỉ có vài dòng.
"Mẹ ơi!
Con vẫn khỏe.
Nếu lần này con chưa về thì mẹ đừng buồn.
Con đi để quê mình được bình yên."
Bác gấp thư lại.
Nhưng rồi không gửi.
Bởi bác sợ.
Không phải sợ hy sinh.
Mà sợ mẹ đọc thư rồi ngày nào cũng thấp thỏm.
Sau trận đánh ấy, hơn một nửa đơn vị không trở về.
May mắn, bác còn sống.
Khi trở về quê sau ngày đất nước thống nhất, bác mới mở chiếc ba lô.
Lá thư vẫn nằm nguyên ở đó.
Nguyên vẹn như ngày đầu.
Bác nói:
"Đó là lá thư hạnh phúc nhất vì cuối cùng mẹ không phải đọc nó."
Tôi nhìn phong thư cũ.
Nó chưa từng được gửi.
Nhưng lại chứa đựng cả một thời tuổi trẻ.
Có những tình yêu thương không cần nói thành lời.
Chỉ cần bình yên trở về.


