LÁ THƯ KHÔNG BAO GIỜ GỬI ĐƯỢC
Trong những năm chiến tranh, thư từ là sợi dây duy nhất nối người lính với hậu phương. Nhưng cũng có rất nhiều lá thư không bao giờ đến được người nhận.
Hùng là một chiến sĩ trẻ, mới nhập ngũ chưa lâu thì đã được điều vào chiến trường miền Nam. Trước khi đi, anh chỉ kịp viết vội một lá thư gửi mẹ. Lá thư ấy được viết trong một đêm mưa, dưới ánh đèn dầu yếu ớt trong lán trú quân.
“Con đi rồi mẹ đừng lo. Con sẽ cố gắng sống tốt…”
Anh viết rồi lại xé, viết lại, như thể không tìm được cách nào nói đủ hết những điều trong lòng. Cuối cùng, lá thư vẫn dang dở.
Chiến trường không cho Hùng nhiều thời gian để nghĩ về thư từ. Những ngày hành quân liên tục trong rừng, những trận phục kích bất ngờ, những đêm ngủ vội bên hố cáng thương khiến mọi thứ trở nên gấp gáp.
Trong một trận càn lớn, đơn vị của Hùng bị chia cắt. Giao tranh diễn ra dữ dội. Sau nhiều giờ, tiếng súng mới dần thưa đi. Khi đồng đội tìm lại được khu vực Hùng từng ở, anh đã không còn.
Trong ba lô của Hùng, người ta tìm thấy một phong thư chưa gửi. Giấy đã nhăn, mực hơi nhòe vì ẩm.
Sau chiến tranh, lá thư ấy được chuyển về cho gia đình. Người mẹ đọc đi đọc lại nhiều lần. Có những chỗ chữ mờ đến mức phải đoán.
Bà không nói gì nhiều. Chỉ giữ lá thư trong một chiếc hộp gỗ nhỏ, đặt cạnh di ảnh con trai.


