Lá thư không cần người nhận
Anh viết thư trong một buổi tối hiếm hoi yên tĩnh.
Không có ánh sáng đầy đủ.
Chỉ đủ để nhìn thấy từng dòng chữ.
Anh viết chậm.
Không vội.
Như thể mỗi chữ đều cần được đặt đúng chỗ.
Anh không ghi rõ địa chỉ.
Không ghi ngày tháng cụ thể.
Chỉ viết.
Viết về những điều đã qua.
Những điều không thể nói trực tiếp.
Những điều không chắc sẽ đến nơi.
Viết xong, anh không gửi ngay.
Gấp lại.
Giữ bên mình.
Một người hỏi:
“Sao không gửi?”
Anh trả lời:
“Chưa cần.”
Không phải vì không quan trọng.
Mà vì anh hiểu—
lá thư ấy không chỉ dành cho người nhận.
Nó còn dành cho chính anh.
Nhiều năm sau, anh vẫn giữ lá thư đó.
Không mở lại.
Không sửa.
Chỉ biết rằng—
có những điều không cần đến nơi,
vẫn hoàn thành ý nghĩa của mình.



