Bài viết

Lá Thư Không Có Người Gửi

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tựa đề: Lá Thư Không Có Người Gửi

Năm 1971, trong một ngăn tủ gỗ ở góc nhà, có một xấp thư được buộc bằng dây chỉ đỏ. Một số phong thư đã ố vàng, một số còn chưa kịp mở. Nhưng có một lá thư nằm riêng, không phong bì, chỉ gấp lại cẩn thận.

Không ai biết nó sẽ được gửi đi.

Nhưng cũng không ai nỡ vứt bỏ.

Hà là người giữ xấp thư đó.

Mỗi lần dọn tủ, cô đều mở ra nhìn một lần, rồi lại đặt về đúng vị trí cũ.

“Thư gì mà giữ hoài vậy?” em trai hỏi.

Hà đáp:
“Thư chưa đi xong.”

Em trai nhíu mày:
“Chưa đi xong là sao?”

Hà không trả lời.

Năm 1972, chiến tranh làm việc đưa thư trở nên khó khăn hơn. Nhiều đường liên lạc bị gián đoạn. Nhiều lá thư gửi đi không bao giờ quay lại hồi âm.

Nhưng xấp thư trong tủ vẫn được giữ nguyên.

Một lần, có người quen ghé qua.

Ông cầm một phong thư cũ lên xem.

“Thư này gửi ai vậy?” ông hỏi.

Hà nói:
“Không đến được nơi cần đến.”

Ông im lặng.

Rồi hỏi:
“Vậy sao không bỏ?”

Hà đáp:
“Vì nó vẫn đang nói dở.”

Năm 1973, có những ngày yên lặng bất thường. Không ai biết tin tức từ xa. Những lá thư càng ít đi.

Nhưng lá thư không có người gửi vẫn nằm đó.

Hà không mở lại.

Chỉ giữ.

Năm 1974, một phần tủ bị ẩm. Một vài phong thư bị mốc nhẹ. Nhưng lá thư ấy vẫn nguyên.

Em trai lớn hơn, hỏi lại:

“Nếu không gửi nữa thì giữ làm gì?”

Hà nhìn xấp thư:

“Để nhớ là đã từng có người muốn nói điều gì đó rất xa.”

Năm 1975, chiến tranh kết thúc.

Những con đường liên lạc được nối lại. Thư từ bắt đầu đến nhiều hơn. Người ta vui vì cuối cùng cũng có thể nói chuyện lại với nhau.

Nhưng lá thư không người gửi vẫn nằm trong tủ.

Một buổi chiều, người lính cũ trở về.

Anh đứng nhìn ngăn tủ.

“Vẫn còn giữ à?” anh hỏi.

Hà gật đầu.

Anh hỏi:
“Thư đó của ai?”

Hà đáp:
“Không ai nhận.”

Anh im lặng rất lâu.

Rồi nói:
“Có cần gửi lại không?”

Hà lắc đầu.

“Không còn địa chỉ nữa.”

Anh hỏi:
“Vậy giữ để làm gì?”

Hà nhìn lá thư:

“Để biết rằng có những điều đã từng muốn được nói ra… dù không bao giờ đến được người nghe.”

Gió thổi qua khung cửa.

Ngăn tủ cũ vẫn nằm đó, không mở thêm nữa.

Lá thư không người gửi vẫn được giữ lại,

không phải vì nó cần được đọc,

mà vì nó nhắc rằng trong chiến tranh, có những lời chưa kịp đến nơi… đã trở thành một phần ký ức không thể gửi trả về quá khứ nữa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn