Lá thư không địa chỉ
Lá thư không địa chỉ
Mùa hè năm 1972, tại một bệnh xá dã chiến bên dãy Trường Sơn, cô y tá Lan nhận được một lá thư nhàu nát trong túi áo của một thương binh vừa được chuyển đến.
Trên phong bì chỉ ghi: "Gửi mẹ, khi con chưa kịp về."
Người lính trẻ đã hôn mê nhiều ngày. Lan đọc thư để tìm địa chỉ nhưng bên trong chỉ có những dòng chữ nguệch ngoạc:
"Mẹ đừng lo cho con. Con vẫn khỏe. Đất nước mình rồi sẽ hòa bình. Khi ấy con sẽ về sửa lại mái nhà dột cho mẹ..."
Không có tên làng, không có xã huyện.
Người lính hy sinh ba ngày sau đó.
Nhiều năm sau hòa bình, Lan vẫn giữ lá thư ấy. Mỗi lần nhìn những dòng chữ đã phai màu, bà lại tự hỏi: Người mẹ ấy có bao giờ biết rằng con trai mình đã nhớ về bà đến phút cuối cùng hay không?



