Cựu Thanh niên xung phong

Lá Thư Không Địa Chỉ

Mùa mưa năm 1968, tiểu đội của anh Thành đóng quân ven rừng Trường Sơn. Trong ba lô anh luôn có một xấp thư mỏng, bì thư đã ngả màu, không ghi địa chỉ người gửi. Đó là những lá thư anh nhặt được từ một hòm thư bị bom đánh sập ở làng cũ. Anh không biết người viết là ai, chỉ biết trong thư có những dòng kể về nỗi nhớ, về mẹ già, về một lời hẹn sau chiến tranh. Mỗi tối, anh đọc lại từng lá, như thể đọc hộ cho những người đã không còn cơ hội nói. Có lá thư dở dang, có lá chưa kịp gửi. Một lần, đơn

Quảng Trị03/02/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa mưa năm 1968, tiểu đội của anh Thành đóng quân ven rừng Trường Sơn. Trong ba lô anh luôn có một xấp thư mỏng, bì thư đã ngả màu, không ghi địa chỉ người gửi. Đó là những lá thư anh nhặt được từ một hòm thư bị bom đánh sập ở làng cũ. Anh không biết người viết là ai, chỉ biết trong thư có những dòng kể về nỗi nhớ, về mẹ già, về một lời hẹn sau chiến tranh.

Mỗi tối, anh đọc lại từng lá, như thể đọc hộ cho những người đã không còn cơ hội nói. Có lá thư dở dang, có lá chưa kịp gửi. Một lần, đơn vị anh hành quân qua chính ngôi làng ấy. Anh lặng lẽ chôn lại xấp thư dưới gốc bàng, nơi từng là bưu điện.

Chiến tranh qua đi, anh sống sót trở về. Nhiều năm sau, anh quay lại làng cũ, đào lên hòm thư năm xưa. Những lá thư đã mục gần hết, chỉ còn vài dòng mờ nhạt. Nhưng với anh, chúng chưa bao giờ biến mất — vì chiến tranh không chỉ lấy đi mạng sống, mà còn để lại những lời chưa kịp nói.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn