Bài viết

LÁ THƯ KHÔNG GỬI (1)

Tôi là Phạm Văn Lợi, sinh năm 1963… Tôi từng viết một lá thư gửi về nhà. Viết rất lâu, từng chữ một. Tôi kể về cuộc sống của mình, kể cả những khó khăn… rồi lại xóa đi. Viết xong, tôi gấp lại. Nhưng rồi… không gửi. Không phải vì lười… mà vì tôi biết, nếu gia đình đọc được… họ sẽ lo. Lá thư đó tôi giữ trong ba lô suốt thời gian dài. Nhiều lần mở ra đọc lại… rồi lại gấp vào. Đến khi trở về, tôi mới nhận ra: Có những điều… chúng tôi đã chọn giữ lại cho riêng mình.

Ninh Bình20/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Phạm Văn Lợi, sinh năm 1963… Tôi từng viết một lá thư gửi về nhà. Viết rất lâu, từng chữ một. Tôi kể về cuộc sống của mình, kể cả những khó khăn… rồi lại xóa đi. Viết xong, tôi gấp lại. Nhưng rồi… không gửi. Không phải vì lười… mà vì tôi biết, nếu gia đình đọc được… họ sẽ lo. Lá thư đó tôi giữ trong ba lô suốt thời gian dài. Nhiều lần mở ra đọc lại… rồi lại gấp vào. Đến khi trở về, tôi mới nhận ra: Có những điều… chúng tôi đã chọn giữ lại cho riêng mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn