Lá thư không gửi (1)
Lá thư không gửi
Trước giờ xuất trận, anh lính trẻ ngồi tựa gốc cây, vội viết vài dòng gửi về cho mẹ. Tay anh run run, chữ viết nghiêng ngả: “Mẹ ơi, con khỏe… mẹ đừng lo…”. Nhưng tiếng kẻng tập hợp vang lên, anh vội gấp thư lại, nhét vào túi áo. Trận đánh diễn ra dữ dội. Sau đó, đồng đội tìm thấy anh nằm lại bên chiến hào, tay vẫn nắm chặt khẩu súng. Lá thư trong túi áo chưa kịp gửi, dòng cuối còn dang dở: “Con sắp về…”. Không ai biết anh định viết tiếp điều gì, nhưng ai cũng hiểu đó là nỗi nhớ nhà chưa kịp nói thành lời.



